Xuất Ê-díp-tô ký. Bài 7.
MÔI-SE ĐẾN GẶP PHA-RA-ÔN
Xuất Ê-díp-tô ký 5:1-7:7
Câu khóa 7:4 “Nhưng Pha-ra-ôn sẽ chẳng nghe các ngươi đâu; ta sẽ tra tay vào đất Ê-díp-tô, dùng những sự đoán-phạt nằng-nề, đặng rút khỏi xứ đó các quân đội ta, là dân Y-sơ-ra-ên.”
Khi về đến Ê-DÍP-TÔ, sau khi gặp gỡ dân sự và các trưởng lão Israel, Môi-se bèn đi đến gặp vua pha-ra-ôn. Chủ đề các thông điệp của mục sư Môi-se dành cho pha-ra-ôn là “Hãy thả cho dân ta đi” Let my people go. Nhưng sau khi nghe lời Đức Chúa Trời thì pha-ra-ôn cứng lòng và càng ngược đãi dân Israel, còn dân sự bị thất vọng vì nghĩ rằng Đức Chúa Trời sẽ cứu họ ngay lập tức. Tại sao khi bắt đầu đến với Đức Chúa Trời, lại càng nhiều khó khăn nan đề nặng nề hơn? Đức Chúa Trời có mục đích gì? Mục đích của Chúa khi cho phép những chuyện xấu xảy ra trong cuộc sống là để bày tỏ vinh hiển của Ngài, đồng thời Ngài làm 2 việc: đoán phạt pha-ra-ôn và cứu rỗi dân Ngài.
Qua bài học ngày hôm nay tôi cầu nguyện để Đức Thánh Linh khải thị cho chúng ta nhận biết rõ ý muốn của Đức Chúa Trời trên chúng ta. Amen.
I. Hãy cho dân ta đi (5:1-23)
Chúng ta xem câu 1 “Kế sau, Môi-se và A-rôn đến tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên có phán như vầy: Hãy cho dân ta đi, đặng nó giữ một lễ cho ta tại đồng vắng.” Giữ một lễ cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời – đó nghĩa là thờ phượng Ngài. Đấng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của dân Israel không phải là một trong những vị thần giống như những thần tượng của Ê-DÍP-TÔ, Ngài là Đấng Tạo Hóa toàn năng. Ngài tạo dựng nên con người để con người tương giao với Đức Chúa Trời và thờ phượng Ngài. Đó là lý do tại sao con người là tạo vật duy nhất được tạo dựng nên theo hình và tượng của Đức Chúa Trời, là tạo vật duy nhất có tâm linh. Đức Chúa Trời là Thần linh, nên chỉ tạo vật có tâm linh mới có thể tương giao với Ngài. Mục đích quan trọng nhất trong đời sống của con người – đó là thờ phượng và tương giao với Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa.
Nhưng tạo sao dân sự không thể giữ lễ được cho Đức Chúa Trời? Vào lúc đó pha-ra-ôn trói buộc dân chúng trong sự nô lệ và không cho họ thờ phượng Chúa. Vào thời chúng ta ngày nay có những pha-ra-ôn nào cản trở chúng ta thờ phượng và hầu việc Đức Chúa Trời? Đó là quyền lực của sa-tan, của tội lỗi – người ta tôn thờ quyền lực, tiền bạc, cái tôi. Chúng ta cần phải tuyên bố rõ ràng “Hãy cho dân ta đi”, để dân của Chúa được tự do thờ phượng và phụng sự Chúa. Chắc là chúng ta đã từng nghe bài hát nổi tiếng của Louis Armstrong “Go down Moses…let my people go”.
“Hãy thả cho dân ta đi” – đó là chủ đề chính yếu của những thông điệp, bài giảng của mục sư Môi-se. Trong sách Xuất Ê-díp-tô ký vua pha-ra-ôn tượng trưng cho sa-tan, cho quyền lực của tội lỗi và sự tối tăm. Đức Chúa Trời muốn dân của Ngài được giải phóng khỏi quyền lực của tội lỗi và sự tối tăm và đến với Ngài. Đức Chúa Trời muốn giải cứu dân Ngài, và Ngài sẽ hoàn thành ý định của Ngài, vì Ngài là Đấng toàn năng. Nhưng quá trình giải cứu sẽ rất khó khăn, bởi vì sa-tan chống đối dữ dội, còn Đức Chúa Trời qua đó sẽ bày tỏ vinh hiển của Ngài để mọi người đều nhìn biết Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Cuối cùng CHÚA JESUS là Đấng chiến thắng, chiến thắng thuộc về Chúa và chúng ta là những người có đức tin.
Chúng ta xem câu 2 “2 Nhưng Pha-ra-ôn đáp rằng: Giê-hô-va là ai mà trẫm phải vâng lời người, để cho dân Y-sơ-ra-ên đi? Trẫm chẳng biết Giê-hô-va nào hết; cũng chẳng cho dân Y-sơ-ra-ên đi nữa.” Tội lỗi của Pha-ra-ôn là mù lòa và ngu dốt thuộc linh, hắn ta không biết Giê-hô-va Đức Chúa Trời và không muốn vâng phục lời Ngài, kẻ như vậy sẽ luôn toan làm điều ác.
Chúng ta xem câu 3 “3 Môi-se và A-rôn tâu rằng: Đức Chúa Trời của dân Hê-bơ-rơ đã đến cùng chúng tôi; xin hãy cho phép chúng tôi đi vào nơi đồng vắng, cách chừng ba ngày đường, đặng dâng tế lễ cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, kẻo Ngài khiến bịnh dịch hay việc gươm dao hành chúng tôi chăng.” Giê-hô-va Đức Chúa Trời là Chúa của dân Israel, Đức Chúa Trời của sự giao ước. Con người không thể không phụng sự Đấng Tạo Hóa. Con người cần phải có sự kính sợ Đức Giê-hô-va.
Chúng ta xem câu 4 “4 Vua xứ Ê-díp-tô phán rằng: Hỡi Môi-se và A-rôn, sao các ngươi xui cho dân chúng bỏ công việc như vậy? Hãy đi làm công việc mình đi!” Mục đích của Pha-ra-ôn là muốn chiếm chỗ của Đức Chúa Trời, để dân sự chỉ phục vụ một mình hắn ta thôi. Ngày nay cũng có rất nhiều những pha-ra-ôn – những thần tượng lăm le tấn công tấm lòng của chúng ta để thay thế Đức Chúa Trời, để chúng ta dâng cho chúng tâm hồn, sức lực, thời gian của chúng ta, thay vì dâng cho Chúa.
Chúng ta xem câu 5-9 “Pha-ra-ôn lại phán rằng: Kìa, dân sự trong xứ bây giờ đông đúc quá, hai ngươi làm cho chúng nó phải nghỉ việc ư! 6 Trong ngày đó, Pha-ra-ôn truyền lịnh cho các đốc dịch và phái viên rằng: 7 Các ngươi đừng phát rơm cho dân sự làm gạch như lúc trước nữa; chúng nó phải tự đi kiếm góp lấy. 8 Nhưng các ngươi hãy hạn số gạch y như cũ, chớ trừ bớt chi cả; vì họ biếng nhác, lấy cớ mà đồng kêu lên rằng: Hè! đi dâng tế lễ cho Đức Chúa Trời chúng ta! 9 Hãy gán công việc nặng cho chúng nó, hầu cho chúng nó mắc công việc, chẳng xiêu về lời giả dối nữa.” Đối với pha-ra-ôn lời của Đức Chúa Trời, hầu việc Ngài – chỉ là lời trống không vô nghĩa. Hắn ta không bao giờ hiểu được những khái niệm đó.
Chúng ta xem câu 10-18 “Các đốc dịch và phái viên bèn ra, nói cùng dân chúng rằng: Pha-ra-ôn có phán như vầy: Ta chẳng cho các ngươi rơm nữa. 11 Hãy tự đi kiếm lấy rơm ở đâu thì đi; song chẳng trừ bớt công việc các ngươi chút nào. 12 Bấy giờ, dân chúng bèn đi rải khắp xứ Ê-díp-tô, đặng góp gốc rạ thế cho rơm. 13 Các đốc dịch lại hối rằng: Hãy làm cho xong phần việc các ngươi, y cố định, ngày nào cho rồi ngày nấy, cũng như khi có phát rơm. 14 Những phái viên trong vòng dân Y-sơ-ra-ên mà các đốc dịch của Pha-ra-ôn đã lập lên trên dân đó, bị đánh và quở rằng: Sao hôm qua và ngày nay, các ngươi chẳng làm xong phần định về việc mình làm gạch y như trước? 15 Các phái viên của dân Y-sơ-ra-ên bèn đến kêu cùng Pha-ra-ôn rằng: Sao bệ hạ đãi kẻ tôi tớ như vậy? 16 Người ta chẳng phát rơm cho, lại cứ biểu chúng tôi rằng: Hãy làm gạch đi! Nầy tôi tớ của bệ hạ đây bị đòn; lỗi tại dân của bệ hạ. 17 Nhưng vua đáp rằng: Các ngươi là đồ biếng nhác, đồ biếng nhác! Bởi cớ đó nên nói với nhau rằng: Hè! đi tế Đức Giê-hô-va! 18 Vậy bây giờ, cứ đi làm việc đi, người ta chẳng phát rơm cho đâu, nhưng các ngươi phải nộp gạch cho đủ số.” Trong câu 17 nói rằng đối với pha-ra-ôn đức tin vào Đức Chúa Trời, hầu việc Ngài – là vì lười biếng, vô công rồi nghề.
Những lời phát ngôn và hành vi của pha-ra-ôn rất giống với sa-tan và tội lỗi. Khi bạn đang còn là nô lệ cho tội lỗi – satan không cần phải chú ý đến bạn. Nhưng chỉ cần bạn có ý muốn đến với Chúa, bước một bước đến với Đức Chúa Trời, sa-tan sẽ luôn tấn công vào tâm trí, gây áp lực mạnh và cản trở. Nó là chúa đời này, nên nó có thể làm cho hoàn cảnh trở nên bất lợi đối với bạn, để bạn nghĩ rằng đời sống trở nên khó khăn khi đến với Chúa.
Chúng ta xem câu 20-21 “Khi lui ra khỏi Pha-ra-ôn thì họ gặp Môi-se và A-rôn đợi tại đó, 21 bèn nói rằng: Hai ngươi đã làm cho chúng tôi ra mùi hôi hám trước mặt Pha-ra-ôn và quần thần, mà trao thanh gươm vào tay họ đặng giết chúng tôi. Cầu xin Đức Giê-hô-va xem xét và xử đoán hai ngươi!” Chúng ta xem xét phản ứng của dân Israel. Họ được Đức Chúa Trời chọn lựa và yêu mến, và Ngài muốn giải thoát họ. Nhưng sa-tan và quyền lực của sự tối tăm chống đối lại kế hoạch của Đức Chúa Trời, đó là nguyên nhân những hoạn nạn thử thách xảy ra trong đời sống. Những khó khăn thử thách là điều phải có trong tiến trình để được tự do và chiến thắng vinh quang. Nhưng phản ứng của dân sự – tìm cách phán xét đổ lỗi cho người lãnh đạo, cho mục sư. Bởi vì họ sợ pha-ra-ôn hơn kính sợ Đức Chúa Trời. Họ lại thích làm nô lệ cho pha-ra-ôn hơn là làm những người lữ hành thánh khiết của Chúa. Họ quý trọng sự công nhận và sự khen ngợi của pha-ra-ôn hơn là sự kêu gọi và tình yêu của Đức Chúa Trời. Họ phán xét buộc tội Môi-se, nhưng trên thực tế chính nan đề ở trong họ, và sự hoạn nạn là do pha-ra-ôn chứ không phải do Môi-se.
Hôm nay chúng ta cũng phải có quyết định rõ ràng – hoặc là hưởng thụ những lạc thú của thế gian này, hoặc là chịu khổ chung với Đấng Christ, hoặc là thành đồ chơi của sa-tan, hoặc là làm người lữ hành thánh khiết của Đức Chúa Trời. Để sống cuộc đời mới, hầu việc Đức Chúa Trời, mỗi người cần phải ra quyết định rõ ràng và dứt khoát.
Chúng ta xem câu 22-23 “Môi-se bèn trở về cùng Đức Giê-hô-va mà thưa rằng: Lạy Chúa! sao Chúa đã làm hại cho dân sự nầy? Chúa sai tôi đến mà chi? 23 Từ khi tôi đi yết kiến Pha-ra-ôn đặng nhân danh Chúa mà nói, thì người lại ngược đãi dân nầy, và Chúa chẳng giải cứu dân của Chúa.” Trong câu 22 này động từ “làm hại” trong tiếng Do-thái là “ra” (phiên âm là raw-ah “sự ác”) – nghịch nghĩa với “tov” (điều tốt lành). Có nghĩa là Môi-se muốn nói rằng ông ta vâng phục Đức Chúa Trời, nhưng kết quả là điều ác, chuyện xấu. Ý ông là Đức Chúa Trời làm ra điều xấu, điều ác. Trong câu 23 pha-ra-ôn “ngược đãi” cũng là động từ “ra”, pha-ra-ôn cũng làm điều ác. Như vậy ở đây Môi-se đổ tội cho Đức Chúa Trời trong chuyện xấu này. Trong lịch sử loài người, người ta cũng thường hay đổ tội cho Đức Chúa Trời trong những thảm họa xảy ra. Rõ ràng Đức Chúa Trời là Đấng tể trị tối cao, tại sao Đức Chúa Trời lại cho phép chuyện ác xảy ra? Tại sao Đức Chúa Trời lại làm như vậy?
Chúng ta cũng có thể có những câu hỏi như vậy, khi chúng ta gặp phải những thảm kịch, những sự không công bằng vô lý, khi mà Đức Chúa Trời không giải quyết những nan đề của chúng ta. Chúng ta hầu việc Chúa, sống đời sống đức tin, cầu nguyện, nhưng lại rơi vào những hoàn cảnh áp lực nặng nề hơn, khi đó xuất hiện câu hỏi “Tại sao Đức Chúa Trời để cho những chuyện này xảy ra?” Nếu chúng ta vội vã suy diễn đưa ra kết luận, thì có thể sẽ là: 1/ không có Đức Chúa Trời, 2/ hay là Ngài không nghe thấy, không nhìn thấy, 3/ hoặc là mọi chuyện này xảy ra bởi cớ chúng ta thiếu đức tin. Tất cả những suy diễn này không đúng và rất nguy hiểm. Không nên đau đầu suy nghĩ ai làm nên chuyện xấu này – Đức Chúa Trời hay là sa-tan – mà cần phải suy nghĩ “mục đích của nó là gì?”
Martin Luther nói Đức Chúa Trời “ẩn mặt” làm cho tôi nhiều hơn Đức Chúa Trời “ra mặt”. Qua những dấu kỳ phép lạ hữu hình lại có ít người đến với Chúa và đầu phục Ngài. Nhưng qua những công việc vô hình, không dò thấu – sự khiêm nhường, hạ mình, sự khổ nạn, sự đổ huyết trên thập tự giá – Đức Chúa Trời chân chính bày tỏ Ngài cho chúng ta. Chúng ta gặp được Đấng tha thứ tội lỗi cho chúng ta, Đấng tiếp nhận tội nhân.
Thực ra khi pha-ra-ôn làm điều xấu xa ác độc, là bởi vì ông ta không nhìn biết Đức Chúa Trời, chính ông ta cũng thú nhận trong câu 2. Những chuyện xấu xa ác độc trong thế giới chúng ta sống – trong chính trị, thương trường, trong gia đình – cũng là do nguyên nhân này mà ra. Bởi cớ con người không nhìn nhận Đức Chúa Trời. Sự mù lòa và ngu dốt thuộc linh – là cội rễ của tội lỗi. Do đó điều vô cùng quan trọng – đó là dạy dỗ dân chúng Kinh thánh, lời của Đức Chúa Trời. Chức vụ thầy dạy Kinh thánh thật vô cùng quan trọng trong thời đại chúng ta ngày nay.
II. Ta sẽ tra tay đặng rút dân ta khỏi xứ Ê-DÍP-TÔ (6:1-7:7)
Chúng ta xem câu 6:1-8. Đức Chúa Trời lại khẳng định lại với Môi-se về kế hoạch và ý định cứu rỗi dân sự. Hiện tại hoàn cảnh rất khó khăn và Đức Chúa Trời vẫn chưa làm điều gì cả. Ngài mới chỉ ban lời Ngài cho Môi-se. Môi-se cần phải có đức tin vào lời Chúa hứa. Sự cứng lòng của pha-ra-ôn, tình hình trở nên phức tạp, hoàn cảnh trở nên khó khăn, nhiều thử thách xảy đến – đó không phải là sự thất bại của chương trình của Đức Chúa Trời, mà tất cả chỉ để vinh hiển của Đức Chúa Trời được bày tỏ, và tất cả đều nhìn biết Đấng Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có kế hoạch kỳ diệu, và Đấng Toàn Năng sẽ làm thành điều đó, mà không có ai, không có quyền lực nào có thể cản trở kế hoạch của Ngài.
Đức Chúa Trời lại nhắc lại giao ước của Ngài với Abraham, Isaac, Jacob – nghĩa là bây giờ chính lúc Ngài đang thực hiện hoàn thành giao ước đó. Mặc cho mọi khó khăn thử thách trăm bề xảy đến, thì giao ước của Chúa sẽ được thực hiện. Đối với pha-ra-ôn đây là thời gian phán xét, nhưng đối với dân của Chúa – đây là thời gian của sự cứu rỗi.
Các câu 6:10-30 nói về gia phả của Môi-se và A-rôn. Trong câu 12 và câu 30 Môi-se nhắc đi nhắc lại “tôi là người vụng miệng.” Môi-se hiểu rõ sự bất lực và yếu kém về năng lực của mình. Mấy lần ông đã thử, nhưng không thành công. Nhưng Đức Chúa Trời bởi sự nhân từ đã đặt để gia tộc của ông là chi phái Le-vi làm chi phái của những thầy tế lễ. Đức Chúa Trời đã chọn Môi-se, sử dụng ông trong lịch sử cứu rỗi của Ngài và đặt để gia phả của ông làm các thầy tế lễ. Tác giả muốn chỉ rõ rằng lịch sử vĩ đại của cuộc Xuất hành – đó không phải là công việc và nỗ lực của Môi-se, mà 100% là công việc của Đức Chúa Trời.
Chúng ta xem câu 7:1-2 “Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy xem, ta lập ngươi như là Đức Chúa Trời cho Pha-ra-ôn, còn A-rôn, anh ngươi, sẽ làm kẻ tiên tri của ngươi. 2 Hãy nói lại mọi lời ta sẽ truyền dạy ngươi, rồi A-rôn, anh ngươi, sẽ tâu cùng Pha-ra-ôn, đặng người thả dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ mình.” Những ai rao giảng lời của Ngài, chân lý của Ngài trong thế gian tội lỗi này, thì sẽ được Đức Chúa Trời tôn cao và ban cho uy quyền của Ngài.
Chúng ta xem câu 3-5 “3 Ta sẽ làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng, và thêm nhiều dấu lạ phép kỳ của ta trong xứ Ê-díp-tô. 4 Nhưng Pha-ra-ôn sẽ chẳng nghe các ngươi đâu; ta sẽ tra tay vào đất Ê-díp-tô, dùng những sự đoán-phạt nằng-nề, đặng rút khỏi xứ đó các quân đội ta, là dân Y-sơ-ra-ên. 5 Khi nào ta tra tay vào xứ Ê-díp-tô mà rút dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi giữa vòng người Ê-díp-tô, thì họ sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va.” Đức Chúa Trời lại tiếp tục khẳng định với Môi-se về kế hoạch cứu rỗi dân Ngài. Hiện tại hoàn cảnh rất khó khăn và Đức Chúa Trời vẫn chỉ ban lời Ngài cho Môi-se. Môi-se cần phải có đức tin vào lời Chúa. Những cụm từ “Ta sẽ làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng, và thêm nhiều dấu lạ phép kỳ của ta trong xứ Ê-díp-tô…ta sẽ tra tay…ta rút khỏi xứ đó các quân đội ta, là dân Y-sơ-ra-ên.” nói lên rằng chính Đức Chúa Trời làm tất cả. Môi-se quá lo lắng về bản thân – ông lo không biết làm thế nào để có thể thực hiện được một việc lớn lao như vậy. Nhưng Đức Chúa Trời thực hiện kế hoạch và lịch sử cứu rỗi của Ngài không phải bằng sức mạnh hay sự khéo nói tài hùng biện của Môi-se, mà bằng quyền năng của Ngài. Việc của Môi-se phải làm – duy nhất đó là vâng phục Đức Chúa Trời, đi theo sự dẫn dắt của Ngài và truyền đạt lại lời của Ngài.
Chúng ta xem câu 6-7 “6 Môi-se và A-rôn bèn làm y như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn. 7 Vả, khi hai người tâu cùng Pha-ra-ôn, thì Môi-se tuổi đã được tám mươi, còn A-rôn tám mươi ba.” Đức Chúa Trời sử dụng 2 ông già để thực hiện lịch sử vĩ đại của cuộc Xuất hành. Sự vâng phục Đức Chúa Trời tạo nên một lịch sử mới.
Ngày hôm nay chúng ta thấy cách Đức Chúa Trời thi hành sự cứu rỗi của Ngài. Trước hết Ngài phán lời của Ngài cho Môi-se, cho pha-ra-ôn và dân sự. Lịch sử của Chúa luôn bắt đầu từ lời phán của Ngài. Khi lời Chúa được phán ra, quyền lực của sự tối tăm sẽ chống cự, cản trở, hòng cho chúng ta mất đức tin, nhưng Đức Chúa Trời sẽ đến củng cố đức tin qua lời Ngài. Cầu xin Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự vâng phục và đi ra rao giảng lời Chúa. Sau đó quyền năng kỳ diệu của Chúa, vinh hiển của Chúa sẽ được bày tỏ. Và cả thế gian sẽ nhận biết được Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Amen.
Leave a Reply
Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.