SỰ CẦU NGUYỆN (Công vụ 2:42-47)

Câu khóa  2:42

« 42Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện. 43Mọi người đều kính sợ, vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ đồ. 44Phàm những người tin Chúa đều hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung. 45Bán hết gia tài điền sản mình mà phân phát cho nhau, tùy sự cần dùng của từng người. 46Ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; còn ở nhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà, 47ngợi khen Đức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân chúng. Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội thánh.»

Trong câu 2:42 cho chúng ta thấy 4 công việc chính yếu mà các Cơ đốc nhân đầu tiên làm, là 4 cây cột trụ chống nhà của Cơ đốc giáo. Trong các câu còn lại cho chúng ta thấy 4 thái độ căn bản mà Cơ đốc nhân cần có: sự kính sợ Chúa, sự vui vẻ, thật thà và tinh thần ngợi khen Chúa.

Các Cơ đốc nhân của Hội thánh đầu tiên nhóm lại với nhau hàng ngày để cầu nguyện. Cầu nguyện – đó là công việc hàng ngày của họ. Những Cơ đốc nhân đầu tiên đầy dẫy Đức Thánh Linh, và họ cầu nguyện không cần phải chuẩn bị, sẵn sàng vui mừng cầu nguyện và rất tự do tuôn đổ lòng mình. Chỉ có một khó khăn trong buổi nhóm cầu nguyện – khi phải chờ đến lượt mình.

Cầu nguyện – đó là ân điển mà Đức Chúa Trời ban cho loài người. Nhưng chỉ những ai tái sinh thì mới có thể cầu nguyện được. Sự cầu nguyện là một đặc tính quan trọng giúp chúng ta xác định được chúng ta là Cơ đốc nhân hay không. Có tồn tại sự nguy hiểm – là đức tin của chúng ta có thể chỉ nằm ở phương diện lý trí. Nhiều người tiếp nhận Cơ đốc giáo bằng lý trí, nhưng họ không phải là Cơ đốc nhân. Làm thế nào để xác định được một người hay Hội thánh có phải là Cơ đốc nhân chân thật hay không? Tiêu chuẩn thử nghiệm chính xác nhất – đó là: sự cầu nguyện chiếm vị trí nào trong đời sống của người đó. Người ta có thể nói: “tôi tin…”, nhưng làm thế nào để biết anh ta có thật lòng hay không? Chỉ cần đặt câu hỏi: “đức tin của anh có ảnh hưởng như thế nào đến đời sống cầu nguyện?”

Cũng như vậy, nếu chúng ta muốn biết Hội thánh này có phải là Hội thánh chân thật của Chúa hay không, thì hãy xem là sự cầu nguyện chiếm vị trí nào trong cuộc sống của Hội thánh. Bởi vì sự giảng dạy chân thật dẫn đến sự cầu nguyện. Các Cơ đốc nhân đầu tiên bắt đầu bằng sự giảng dạy của các sứ đồ, và nhất định dẫn đến sự cầu nguyện.

Cầu nguyện là gì?

Ví dụ sách Công vụ chương 4. Sứ đồ Giăng và Peter bị bắt giam và xét xử. Chính quyền Do-thái dự định xóa sổ Hội thánh Chúa từ trong trứng nước. Các Cơ đốc nhân thời đầu đã làm gì? Chúng ta xem Công vụ 23-24: “Khi chúng đã tha ra, hai người đến cùng anh em mình, thuật lại mọi điều các thầy tế lễ cả và các trưởng lão đã nói. 24Mọi người nghe đoạn, thì một lòng cất tiếng lên cầu Đức Chúa Trời rằng. Họ bắt đầu cầu nguyện. Thế thì cầu nguyện là gì? Chúng ta đọc tiếp câu 24-30: “Lạy Chúa, là Đấng dựng nên trời, đất, biển, cùng muôn vật trong đó, 25và đã dùng Đức Thánh Linh, phán bởi miệng tổ phụ chúng tôi, tức là đầy tớ Ngài, là vua Đa-vít, rằng: Vì sao các dân nổi giận,
Lại vì sao các nước lập mưu vô ích? 26Các vua trên mặt đất dấy lên,
Các quan hiệp lại, Mà nghịch cùng Chúa và Đấng chịu xức dầu của Ngài….
27Vả, Hê-rốt và Bôn-xơ Phi-lát, với các dân ngoại, cùng dân Y-sơ-ra-ên thật đã nhóm họp tại thành nầy đặng nghịch cùng Đầy tớ thánh Ngài là Đức Chúa Jêsus mà Ngài đã xức dầu cho, 28để làm mọi việc tay Ngài và ý Ngài đã định trước. 29Nầy, xin Chúa xem xét sự họ ngăm dọa, và ban cho các đầy tớ Ngài rao giảng đạo Ngài một cách dạn dĩ, 30giơ tay Ngài ra, để nhờ danh Đầy tớ thánh của Ngài là Đức Chúa Jêsus, mà làm những phép chữa lành bịnh, phép lạ và dấu kỳ.

Đấy là cầu nguyện. Cầu nguyện có nghĩa là con người bước vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời, bước vào sự tương giao với Đức Chúa Trời hằng sống. Đó là điều đầu tiên mà chúng ta cần phải biết về sự cầu nguyện. Chúng ta cần phải bắt đầu sự cầu nguyện bằng sự tôn vinh và ngợi khen Đức Chúa Trời, bằng sự thờ phượng Ngài. Các Cơ đốc nhân đầu tiên bắt đầu như vậy: “Lạy Chúa, là Đấng dựng nên trời, đất, biển, cùng muôn vật trong đó.” Chúa Jesus cũng dạy như vậy: “Lạy Cha chúng con ở trên trời, danh Cha được tôn thánh”.

Làm thế nào để cầu nguyện cho đúng? Loài người tìm kiếm câu trả lời hàng thế kỷ. Nguyên nhân chỉ bởi vì Đức Chúa Trời là Đấng thánh khiết! Làm thế nào để tội nhân có thể tương giao với Đức Chúa Trời thánh khiết? Xuất 33:20 nói “Ngài lại phán rằng: Ngươi sẽ chẳng thấy được mặt ta, vì không ai thấy mặt ta mà còn sống.” Môi-se chỉ nhìn thấy phản chiếu vinh quang của Chúa thôi. Đây là huyền nhiệm của sự cầu nguyện! Cầu nguyện – đó là bước vào sự hiện diện thánh khiết của Đức Chúa Trời! Nhờ cậy thập tự giá của Chúa Jesus mà chúng ta mới có thể đến trước Đức Chúa Trời mà vẫn còn sống. “18Vì ấy là nhờ Ngài mà chúng ta cả hai đều được phép đến gần Đức Chúa Cha, đồng trong một Thánh Linh.” (Ê-phê-sô 2:18) Chúng ta không được phép tạt qua nhà thờ, chỉ để lắp bắp vài lời cầu nguyện. Đầu tiên, cầu nguyện – đó là bước vào sự hiện diện thánh khiết của Đức Chúa Trời. Do đó, chúng ta không nên ngay lập tức kể lể những nan đề, mong muốn và nhu cầu của mình. Chúng ta cần phải bắt đầu bằng việc thờ lạy và ngợi khen tôn vinh Đức Chúa Trời. Sau đó là sự cảm tạ. Rồi chỉ sau đó chúng ta mới cầu xin. Sự cầu nguyện không được ích kỷ, không hướng ngã, không được chỉ hướng đến việc nhận điều gì từ Đức Chúa Trời. Chúng ta cần phải biết rằng đó là đặc ân vô cùng lớn lao – Đức Chúa Trời vĩ đại vĩnh hằng đang chú ý lắng nghe chúng ta! Chúng ta được nói chuyện và tương giao, tâm sự với Ngài. Rồi chúng ta kết thúc bằng Phi-lip 4:6 “Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời.

Có 1 câu hỏi ở đây: tại sao các Cơ đốc nhân thời đầu lại cầu nguyện nhiều như vậy? Tại sao họ không chỉ lấy việc học Kinh Thánh, sự thông công, bẻ bánh làm đủ? Tại sao lại phải cầu nguyện? Câu trả lời là: họ có nhu cầu cấp thiết trong sự cầu nguyện. Đức tin được bày tỏ qua sự cầu nguyện.

Từ “cầu nguyện” được nhắc đến trong sách Công vụ 29 lần. Sách Công vụ bắt đầu từ việc 120 môn đồ nhóm lại để cầu nguyện, rồi Đức Thánh Linh giáng lâm, và các sứ đồ luôn được làm đầy dẫy Thánh linh trong sự cầu nguyện. Tất cả các công tác và phép lạ trong Công vụ được thực hiện nhờ sự cầu nguyện. Các môn đồ đầy dẫy Thánh Linh là những con người cầu nguyện.  Đức tin, sự đầy dẫy Thánh Linh và sự cầu nguyện liên quan mật thiết với nhau.

Cầu nguyện – là sự hạ mình, khiêm nhường. Để trở thành Cơ đốc nhân cần phải hạ mình khiêm nhường. Sự cầu nguyện xung đột trực tiếp với sự tự tin. Những người tự tin là những người đứng vững trên đôi chân của mình và biết rõ họ cần phải làm gì – họ rất tự tin. Những người như vậy không cầu nguyện. Tại sao? Bởi vì họ không cần sự giúp đỡ – họ tự mình có thể làm được hết mọi sự! Người không cầu nguyện là người kiêu ngạo và vô tín. Vì trông cậy vào sức mình, không trông cậy Chúa và tin vào Chúa. Người được tái sinh là người được Đức Thánh Linh dẫn dắt, là người để Chúa Jesus phục sinh làm Chủ, làm Chúa, là Đấng điều khiển, dẫn dắt, chỉ đạo. Và đó là người cầu nguyện. Nếu tôi không thể cầu nguyện thậm chí chỉ 15 phút mỗi ngày, thì phải xem xét lại mình: tôi đã được tái sinh chưa? Đấng Christ có sống trong tôi không? Chỉ Cơ đốc nhân mới biết lẽ thật rằng loài người là tội nhân và dơ dáy, yếu đuối, bất lực. Chỉ có Cơ đốc nhân tái sanh mới biết rõ mình là ai, những người còn lại đều không biết mình là ai. Cả thế gian ở trong sự ngu muội, nhưng chỉ có Cơ đốc nhân mới có thể công nhận lẽ thật này. Cơ đốc nhân cầu nguyện vì biết sự bất lực yếu đuối của mình, nên “chúng ta hãy vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng.” (Hê-bơ-rơ 4:16)

Có một nền tảng vô cùng quan trọng cho sự cầu nguyện: những ai mà đã nhận biết Đức Chúa Trời ở một mức độ nào đó, đều mong muốn được tương giao với Ngài. Một đứa trẻ luôn thích ở cùng bố. Chúng ta thích được tương giao với những người thích chúng ta và chúng ta thích họ. Cũng như vậy, các Cơ đốc nhân gặp được tình yêu của Chúa, nhận biết những gì Ngài làm cho họ, rất thích được ở cùng Ngài, tương giao với Ngài.

Học nhiều về sự cầu nguyện, nói nhiều về sự cầu nguyện, nghe nhiều bài giảng về cầu nguyện, đọc nhiều sách về cầu nguyện – không quan trọng. Chỉ những ai đến với Chúa, quỳ dưới chân Chúa mỗi ngày, cầu nguyện sâu nhiệm với Chúa, thì người đó mới có thể tăng trưởng, kinh nghiệm những việc tay Chúa làm và mới có thể hầu việc Chúa được.

Be the first to comment

Leave a Reply