8 bước dành cho gia đình có người nghiện. p1

NATALIE  POTOPAEVA

CON ĐƯỜNG CHO GIA ĐÌNH BẠN ĐƯỢC TỰ DO

Tôi cầu nguyện để cuốn sách này giúp được bạn đến gần với Chúa hơn, để nhận biết tình yêu của Ngài và ý muốn của Ngài đến giúp bạn vừa khi bạn kêu cầu Ngài.

Cầu xin Thiên Chúa ban phước và giữ gìn bạn!

Phần mở đầu

Người thân và gia đình của người nghiện rượu và ma tuý, cũng như bản thân người nghiện là những người khốn khổ và bị ruồng bỏ. Họ cần được giúp đỡ, khích lệ và cảm thông. Khi rượu hay ma tuý đi vào gia đình qua một người thì những người khác cũng bị rơi vào vòng ảnh hưởng của nó. Thường thì người ta hay đau khổ bởi tai hoạ này hơn cả.

Để chiến thắng ảnh hưởng của ma tuý hoặc rượu, chúng ta cần phải biết rằng đây  không phải căn bệnh thuộc thể, mà là căn bệnh tâm linh. Vì vậy y học không thể giải quyết được nan đề này, trong lĩnh vực này nó hoàn toàn bất lực. Tâm linh của người nghiện bị trói buộc bởi các tà linh ma quỷ, vì thế họ cần được giải thoát ở lĩnh vực tâm linh. Và đây là chân lý, bởi vì thế giới thuộc linh không phải ảo tưởng, mà là hiện thực có thật.

Chỉ có Thánh Linh của Đức Chúa Trời mới giải thoát con người khỏi các tà linh nghiện. Nhưng để làm được điều này thì cần phải có quyền phép thuộc linh, điều này được dạy dỗ trong các trung tâm cai nghiện, hoạt động theo chương trình “Con đường dẫn đến sự tự do”, được xây dựng trên cơ sở 12 bước AA.

Chương trình gồm có 4 mắt xích, là 4 chương của cuốn sách này, mà nền tảng là 2 điều răn lớn:

” Ðức Chúa Jêsus đáp rằng: Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Ðức Chúa Trời ngươi. Ấy là điều răn thứ nhứt và lớn hơn hết. 39.”Còn điều răn thứ hai đây, cũng như vậy: Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình” (Ma-thi-ơ 22:37-39)

Các mắt xích lại được chia ra thành 8 bước, dựa theo Bài giảng trên núi hay là Tám phước lành trong sách Phúc âm theo Ma-thi-ơ:

” Phước cho những kẻ có lòng khó khăn, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!

  1. Phước cho những kẻ than khóc, vì sẽ được yên ủi!
  2. Phước cho những kẻ nhu mì, vì sẽ hưỡng được đất!
  3. Phước cho những kẻ đói khát sự công bình, vì sẽ được no đủ!
  4. Phước cho những kẻ hay thương xót, vì sẽ được thương xót!
  5. Phước cho những kẻ có lòng trong sạch, vì sẽ thấy Ðức Chúa Trời!
  6. Phước cho những kẻ làm cho người hòa thuận, vì sẽ được gọi là con Ðức Chúa Trời!
  7. Phước cho những kẻ chịu bắt bớ vì sự công bình, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!
  8. Khi nào vì cớ ta mà người ta mắng nhiếc, bắt bớ, và lấy mọi điều dữ nói vu cho các ngươi, thì các ngươi sẽ được phước.
  9. Hãy vui vẻ, và nức lòng mừng rỡ, vì phần thưởng các ngươi ở trên trời sẽ lớn lắm; bởi vì người ta cũng từng bắt bớ các đấng tiên tri trước các ngươi như vậy.”

(Ma-thi-ơ 5:3-12)

 

PHẦN MỘT

LÀM HOÀ VỚI THƯỢNG ĐẾ

Nguyên nhân của vấn đề ngày hôm nay trong cuộc sống của nhiều người không có hoà bình với chính mình và với những người khác ở một chỗ duy nhất – họ đang thù nghịch với Thượng đế. Phần đầu của cuốn sách này sẽ giúp các bạn giảng hoà với Đấng Tạo Hoá của chính mình và nhận lại sự hoà bình đã mất.

CHƯƠNG 1

CHÚA ƠI, CON BẤT LỰC

“Con công nhận rằng con bất lực và không thể  chiến thắng tội lỗi nếu không có Ngài. Con không thể thay đổi bất kể thứ gì trong đời mình và trong cuộc sống của những người thân. Con hoàn toàn đánh mất sự kiểm soát của mình.”

“Phước cho những kẻ có lòng khó khăn, vì nước thiên đàng là của những kẻ ấy!” (Ma-thi-ơ 5:3)

Trong cách suy nghĩ của chúng ta những kẻ khó nghèo là những người  cùng khổ không còn một phương tiện sống nào cả. Thường thì họ có một mong muốn – được trở nên giàu có. Vậy thì ai là “kẻ có lòng khó khăn”? Đó là những người có tâm linh nghèo khó. Đó là những con người bị đánh cắp đi tất cả những gì quý giá tha thiết nhất, cả hạnh phúc cuộc đời.

“Kẻ có lòng khó khăn” – đấy là người mà tâm hồn mòn mỏi về Chúa. Giống như người nghèo luôn khao khát được giàu có, thì người nghèo khó về mặt tâm linh cũng đi tìm kiếm cơ hội để lấy lại niềm vui , sức khỏe đã bị đánh cắp. Điều quan trọng là người đó có thể công nhận sự bất lực của mình trước Chúa và đồng̀ ý với việc là anh ta không thế̉ tự mình làm được điều đó và thay đổi hoàn cảnh. Nếu như người nghèo khổ chìa tay ra để xin sự thương xót ở những người mà có một cái gì để cho, thì chúng ta, những người nghèo khổ về mặt tâm linh, cần phải hạ mình xuống trông cậy vào Đức Chúa Trời và cầu xin sự thương xót nơi Đấng có thể làm cho chúng ta giàu có về mặt tâm linh.

Đức Chúa Trời gọi những người nghèo khổ về mặt tâm linh là có phước, nghĩa là có hạnh phúc, điều đó có nghĩa là nếu gia đình của bạn bị trộm cắp, con trai của bạn là kẻ nghiện, chồng bạn là kẻ nát rượu, điều đó có nghĩa là bạn có phước. Bạn có biết tại sao không? Bởi vì bạn có lối thoát. Chính Chúa Giê-Xu đến mặt đất này không phải cho người khỏe mạnh mà để cho người bị bệnh, không phải cho người công bình mà để cho những tội nhân. Chúa Giê-xu đến để giúp đỡ những người mà tâm linh bị ma quỷ trộm cắp. Con Trời đã từ bỏ Thiên Đàng vì chúng ta, những kẻ bị tuyệt vọng vì không lối thoát, vì đã quá mỏi mệt  đấu tranh với những nan đề của cuộc đời. Hôm nay Ngài đang nói với bạn: “Nếu con đang cầm cuốn sách này trong tay, thì tình thế của con chưa đến tuyệt vọng. Con vẫn còn cơ hội. Tất cả những gì ma quỷ cố sử dụng để chống lại con, Ta có thể làm thành điều tốt có ích cho con. Con sẽ hạnh phúc, nếu như con công nhận sự bất lực của mình và đồng ý rằng chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể tái lập lại cuộc đời của con và của gia đình con”.

Việc công nhận sự bất lực của mình trước mặt Chúa – đó là một bước rất quan trọng mà mỗi người cần phải làm. Chúng ta bất lực khi tự mình giải quyết bất kỳ một nan đề nào, và không quan trọng đó là nghiện rượu, ma túy hay là một cái gì khác.

“Nếu Ðức Giê-hô-va không cất nhà, Thì những thợ xây cất làm uổng công. Nhược bằng Ðức Giê-hô-va không coi-giữ thành, Thì người canh thức canh luống công. Uổng công thay cho các ngươi thức dậy sớm, đi ngủ trễ, Và ăn bánh lao khổ; Chúa cũng ban giấc ngủ cho kẻ Ngài yêu mến bằng vậy ”

(Thánh Thi 127:1-2)

Nếu Chúa không xây nhà của bạn, cuộc sống của gia đình bạn, thì bạn sẽ uổng công vô ích xây dựng nó, sẽ uổng công vô ích để cố gắng xây dựng tổ ấm gia đình. Việc giáo dục con cái của bạn cũng sẽ vô ích nếu như bạn giáo dục chúng không có Chúa. Thậm chí một đứa trẻ được giáo dục tốt có thể trở thành một người ích kỷ đến mức sẽ dễ dàng “chà đạp” lên chính bạn. Mặc dù bạn giáo dục con cái mình có nghiêm khắc mấy đi chăng nữa,  thì sự kiểm soát của bạn cũng sẽ vô ích.

“2. Uổng công thay cho các ngươi thức dậy sớm, đi ngủ trễ, Và ăn bánh lao khổ; Chúa cũng ban giấc ngủ cho kẻ Ngài yêu mến bằng vậy.” (Thánh Thi 127:2.)

Chỉ khi bạn ngừng kiểm soát tình thế trong gia đình bạn và giao phó mọi sự vào Chúa và bạn nhường chỗ cho Chúa, thì chỉ khi đó bạn sẽ được  ngủ ngon.

Có thể rất dễ dàng nhận ra vợ của người nghiện rượu, mẹ của người nghiện ma túy. Ngoài ra trong họ có một linh của sự kiểm soát, họ còn khác biệt với những người phụ nữ khác ở bề ngoài: mắt họ sưng húp vì khóc, mũi họ dài ra vì tò mò: “chồng tôi đang ở đâu?” “con tôi lại đi đâu nhỉ?”

Khi những người phụ nữ như vậy đến hội thánh và nghe những lời làm chứng của những người mẹ và những người vợ về việc Đức Chúa Trời đã giải cứu chồng con của họ khỏi sự nghiện ngập, thì họ nghĩ: “bà thì sướng rồi, con bà không còn nghiện nữa, chồng bà không còn uống nữa, còn tôi thì ….” Nhưng khi họ nghe những lời chứng khác, thí dụ của người mẹ mà con đang ngồi tù: “Ha-lê-lu-gia, tôn vinh Đức Chúa Trời, tôi thật hạnh phúc”, thì những người phụ nữ đến trung tâm lần đầu tiên tròn mắt há hốc mồm vì ngạc nhiên: “vui vẻ cái gì ở đây chứ?” và tôi dạy họ: “hãy tạ ơn Đức Chúa Trời vì trong gia đình của bạn có ai đó nghiện. Quả thật nếu không phải là nan đề này thì bạn sẽ không bao giờ biết những phép lạ mà Chúa làm vào thời gian cuối cùng. Ma quỉ đã can thiệp vào đời sống của bạn, vào gia đình bạn bởi vì bạn đã xây dựng nó không có Chúa. Bây giờ chồng con bạn sẽ được cứu. Và nếu trước kia bạn đã nghĩ rằng bạn chán họ thì bây giờ hãy vui mừng, vì bạn và họ sẽ ở cùng nhau không chỉ trên mặt đất này mà còn ở trên trời, ở cõi đời đời.”

Khi công nhận sự bất lực của mình trước nan đề, bạn phải học cách giao phó những người thân của mình cho Chúa. Hãy làm điều đó như nàng A-ga đã làm trong sách Sáng Thế Kí:

“14. Áp-ra-ham dậy sớm, lấy bánh và một bầu nước, đưa cho A-ga; để các món đó trên vai nàng, và giao đứa trai cho nàng, rồi đuổi đi. Nàng ra đi, đi dông dài trong đồng vắng Bê-e-Sê-ba. 15. Khi nước trong bầu đã hết, nàng để đứa trẻ dưới một cội cây nhỏ kia, 16. đi ngồi đối diện cách xa xa dài chừng một khoảng tên bắn; vì nói rằng: Ôi! tôi nỡ nào thấy đứa trẻ phải chết! Nàng ngồi đối diện đó, cất tiếng la khóc. 17. Ðức Chúa Trời nghe tiếng đứa trẻ khóc, thì thiên sứ của Ðức Chúa Trời từ trên trời kêu nàng A-ga mà phán rằng: Hỡi A-ga! Ngươi có điều gì vậy? Chớ sợ chi, vì Ðức Chúa Trời đã nghe tiếng đứa trẻ ở đâu đó rồi.” (Sáng-thế-ký 21:14-17)

Ap-ra-ham và vợ của ông là Sa-rai không có con. Nhưng họ luôn luôn nhớ đến lời hứa mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ, họ sẽ sanh một con trai. Thời gian dần trôi, mười năm chờ đợi đã qua đi mà lời hứa của Đức Chúa Trời vẫn chưa được thực hiện. Khi đó, Sa-rai đã cho chồng mình một ý tưởng: “hãy vào ngủ với người hầu gái của tôi và để cho cô ta sanh cho tôi một đứa con trai. Ông thấy đó là tôi đã già mà Chúa chưa ban cho con cái”. Ap-ra-ham  đã làm như vợ ông nói.

Quả nhiên A-ga đã sinh một đứa con trai là ông tổ dân Ẳ-rập: “Ích-ma-ên” nhưng Đức Chúa Trời thành tín với Lời của mình. Ngài phán với Ap-ra-ham rằng Sa-rai sẽ sanh một con trai và Ngài đã thực hiện lời hứa. Sa-rai có mang và trở thành mẹ. Bây giờ thì bà không cần đứa con trai của người hầu gái nữa và bà bảo chồng mình đuổi thẳng cổ nàng A-ga với đứa con đi. Vì không tin tưởng Đức Chúa Trời nên Sa-rai đã vội vã và làm cho một người phụ nữ trở nên bất hạnh. Ap-ra-ham cho A-ga bánh mì và nước và đuổi cô ta đi.

A-ga đi đến sa mạc Bê-e-Sê-ba và bị lạc. Người hầu gái khốn khổ và bị sỉ nhục, còn lại một mình trong sa mạc khô cằn và nóng bỏng, ở cái nơi mà không một người nào nghe được tiếng than khóc của cô.

“15. Khi nước trong bầu đã hết, nàng để đứa trẻ dưới một cội cây nhỏ kia,
16. đi ngồi đối diện cách xa xa dài chừng một khoảng tên bắn; vì nói rằng: Ôi! tôi nỡ nào thấy đứa trẻ phải chết! Nàng ngồi đối diện đó, cất tiếng la khóc.
17. Ðức Chúa Trời nghe tiếng đứa trẻ khóc, thì thiên sứ của Ðức Chúa Trời từ trên trời kêu nàng A-ga mà phán rằng: Hỡi A-ga! Ngươi có điều gì vậy? Chớ sợ chi, vì Đức Chúa Trời đã nghe tiếng đứa trẻ ở đâu đó rồi. 18. Hãy đứng dậy đỡ lấy đứa trẻ và giơ tay nắm nó, vì ta sẽ làm cho nó nên một dân lớn. 19. Ðoạn, Ðức Chúa Trời mở mắt nàng ra; nàng bèn thấy một cái giếng nước, và đi lại múc đầy bầu cho đứa trẻ uống.20. Ðức Chúa Trời vùa giúp đứa trẻ; nó lớn lên, ở trong đồng vắng, có tài bắn cung.” (Sáng Thế Ký 21:15-20)

A-ga để đứa trẻ dưới một bụi cây nhỏ và bỏ nó đi, nói một cách khác người mẹ đã bỏ đứa con của mình, nhưng sao cô ta lại làm như vậy? A-ga hêt nước uống mà giếng ở đó thì không còn nước. Con trai của cô đang chết lả vì khát. Đối với người mẹ thì cái gì có thể đáng sợ hơn là nhìn thấy cái chết của con mình. Cô ta biết rằng là không thể giúp nó một cái gì, nhưng do A-ga là người hầu gái trong nhà Ap-ra-ham, là người tin kính Chúa nên cô ta cũng là người tin Chúa, và giờ đây khi ở trong tình thế không lối thoát thì cô ta cầu cứu Đức Chúa Trời.

Có thể trong hình ảnh A-ga bạn nhìn thấy mình, còn trong câu chuyện của cô làm bạn nhớ đến cuộc đời bạn. Có thể ngay trước mắt bạn, người chồng đang hấp hối – người mà bạn đã đặt tất cả hy vọng vào đó, mà cũng có thể con cái bạn đang chết dần, chết mòn vì ma tuý. Dần dần bạn đánh mất những người yêu quí của bạn mà không biết làm thế nào để cứu giúp họ, nhưng Đức Chúa Trời biết cách làm thế nào để cứu họ và Ngài sẽ cứu giúp.

A-ga hiểu là không thể cứu được đứa con mình nên đã để nó dưới một bụi cây và tuyệt vọng kêu cầu Chúa cứu giúp: “lạy Chúa, xin hãy giúp con !” và Đức Chúa Trời đã nghe… Nhưng không phải tiếng kêu cầu của người mẹ mà là tiếng của đứa trẻ.

Đức Chúa Trời đã thương xót đứa con của A-ga, chỉ khi mà cô rời bỏ đứa bé. Đức Chúa Trời có thể can thiệp vào hoàn cảnh chỉ sau khi A-ga công nhận sự bất lực của mình và hiểu rằng cô không thể nào giúp con mình một cái gì cả. Cô từ bỏ Ích-ma-ên để biệt riêng ra cầu nguyện với Đức Chúa Trời và chỉ sau đó Đức Chúa Trời đã nghe tiếng kêu của đứa trẻ.

Sự tỏ ra nầy là chìa khoá dẫn đến sự giải cứu mà Chúa ban cho chúng tôi và nếu hôm nay chồng con của các bạn chìm đắm trong rượu hoặc ma tuý, thì tôi muốn khích lệ các bạn: Đức Chúa Trời sẽ nghe tiếng kêu của họ và cứu giúp họ với điều kiện, là bạn công nhận sự bất lực của mình và giao phó họ cho Đức Chúa Trời. Hãy bỏ họ “dưới bụi cây” ở đồng vắng, nơi mà họ đang ở đó lúc này, còn chính mình thì đi tìm kiếm mặt của Đức Chúa Trời.

Thường thì những người thân cố tìm đủ mọi cách giúp đỡ chồng con bị nghiện, nhưng thường thường sự giúp đỡ của họ lại là trở ngại trên con đường để nhận sự chữa lành, bởi vì bất kỳ một căn bệnh nghiện nào đều là căn bệnh tâm linh mà sức người không thể cứu chữa được. Chống lại nó thì mọi thứ đều bất lực kể cả y học, những nhà nghiên cứu về ma tuý, những nhà ngoại cảm, bói toán, tà thuật. Trên kinh nghiệm cá nhân tôi khẳng định rằng đây là căn bệnh tâm linh chứ không phải là căn bệnh của thể xác. Lời của Đức Chúa Trời khuyên dạy chúng ta đặt tất cả những lo toan lên Chúa và không lo lắng về chồng con nữa nhưng dâng mình cho sự hầu việc Chúa. Nếu bạn làm như thế thì sẽ nhìn thấy những kết quả vô cùng kinh ngạc.

Khi bạn giao phó những người thân bị nghiện cho Đức Chúa Trời thì bạn sẽ ngừng “cuốn tã” cho anh ta, chạy đến các quán để mua rượu cho anh ta và trong lúc đó bào chữa cho mình rằng cái này sẽ bảo đảm sự bình an trong ngôi nhà, cho tiền để mua rượu và mua liều ma tuý vì sợ rằng anh ta sẽ trộm cắp, chỉ khi đó Đức Chúa Trời sẽ nắm giữ anh ta dưới sự kiểm soát của Ngài. Nếu như bạn đã giao phó anh ta cho Đức Chúa Trời thì bạn chả có gì phải sợ cả. Đừng có sợ hãi thậm chí cả khi anh ta bị vào tù. Đôi lúc nhà tù lại cứu khỏi sự quá liều, đôi lúc có thể giữ gìn khỏi cái chết. Nhiều anh chị em trong trung tâm cai nghiện của chúng tôi đã ăn năn tội lỗi của mình chỉ khi bị vào tù.

Khi bạn đã giao phó người thân bị nghiện cho Đức Chúa Trời, thì đừng “trải rơm” cho anh ta: đừng có gọi điện cho thủ trưởng cơ quan và nói dối rằng chồng con của bạn hôm nay lại bị cảm cúm nên không thể đi làm được. Đừng trả hộ tiền nợ thay cho anh ta, hãy để cho chồng con của bạn hiểu rằng bạn đã giao phó họ cho Đức Chúa Trời: “bây giờ anh là người chồng của Đức Chúa Trời, là con của Đức Chúa Trời”. Nói như vậy bạn sẽ nói tiên tri vào đời sống của họ.

Tôi đã nghe nhiều lời làm chứng là khi cha mẹ và các bà vợ hành động như thế và Đức Chúa Trời đã can thiệp vào hoàn cảnh của họ. Ví dụ, bà vợ của một người nghiện rượu là một người rất khôn ngoan. Khi được học ở trung tâm cai nghiện là cần phải giao phó chồng mình cho Chúa và làm việc với bản thân mình thì đã hành động như sau: cô đi đến hiệu thẩm mĩ để thay đổi bộ tóc của mình. Do vậy cô ta trở nên xinh đẹp và trẻ ra hai mươi tuổi. Sau đó cô ta đi về nhà. Thay vì quát mắng người chồng nát rượu đã mang hết đồ khỏi nhà đi bán, cô ta đã nói: “em yêu anh trong tình yêu của Cứu Chúa Giê-xu Christ”. Buổi sáng người chồng thức dậy, đợi một cuộc cãi vã như thường lệ: “bây giờ thì cái con rắn độc này sẽ phùng mang ra mà phì”. Và bỗng nhiên, người vợ ăn mặc rất diện, xinh đẹp và tươi cười bước vào phòng: “chào anh, anh yêu! Em tạ ơn Chúa vì anh. Anh có muốn ăn điểm tâm không?” Các bạn có thể tưởng tượng ra phản ứng của người chồng đã quen nhìn thấy vợ mình theo một kiểu, còn bây giờ thì thấy vợ mình hoàn toàn thay đổi? Cô không để ý đến những hành vi say xỉn của anh ta. Cô không la lối. Thái độ của cô đối với chồng đã thay đổi, bây giờ nếu như ông ta bị say nằm lăn ra trước cửa thì ông ta có thể nằm đấy cho đến sáng. Cô sẽ không vác ông ta vào bởi vì đã giao phó ông ta cho Chúa: “nếu như Chúa cho phép để chồng say đến mức độ như vậy thì có nghĩa là cần phải như vậy”. Không cần phải vác chồng say về nhà. Cứ để mặc kệ cho ông ta thức dậy ở cái nơi mà ông ta ngã xuống và suy nghĩ là mình sống như thế nào.

Hãy hành động như người phụ nữ khôn ngoan này. Mặc dù như thế nào đi chăng nữa hãy làm việc của mình. Nếu như có cái gì đấy để nấu ăn – thì hãy nấu. Nếu không có – thì hãy nấu nước sôi. Hãy tự uống nước sôi và cho chồng mình uống. Thậm chí có một miếng cơm cháy cũng hãy chia đôi. Hãy để cho ông chồng cảm nhận được mức độ sa ngã của mình và tình yêu của bạn đối với ông ta. Bằng cách khác, nếu bạn sẽ giúp đỡ ông ta thì ông ta sẽ không bao giờ để ý thấy sự thay đổi trong đời sống của bạn và không bao giờ nhìn thấy ánh sáng mà Chúa đã thắp lên trong bạn.

“Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.” (Ma-thi-ơ 5:16)

Sự sáng của bạn cần phải toả sáng đến chồng của bạn, để con mắt tâm linh của anh ta được mở ra và anh ta nhìn thấy đống bùn nhơ mà anh ta đang sống trong đó. Những việc lành của bạn sẽ tăng công suất năng lượng của ánh sáng, ánh sáng này sẽ xua tan bóng tối mà không cần phải nói: “sự tối tăm hãy cút đi”, sự sáng sẽ chiếu sáng bởi vì trong bạn Đức Thánh Linh đang sống. Ngài sẽ chiếu sáng ngôi nhà của bạn mà người thân của bạn có muốn điều đó hay không. Bạn thậm chí không cần phải nói gì cả, ánh sáng sẽ tự thay đổi bầu không khí và toả sức nóng. Nhưng để làm được điều đó, bạn cần phải ngừng lằm bằm than vãn, thoá mạ chồng, con mình và tự ái. Khi người chồng chờ đợi là bạn sẽ chửi bới vì uống rượu hết sạch tiền, hãy nói một cách bình thản: “không sao, anh yêu! Chúng ta sẽ vượt qua được. Em đã giao phó anh cho Chúa, vì thế tất cả sẽ tốt, hãy thử thêm một lần nữa và chúng ta sẽ thành công. Em sẽ cầu nguyện cho anh nhiều hơn.” Hãy giải thoát khỏi tất cả những gì mà không đem lại ân điển của Chúa trong đời sống của bạn, và khi đó năng lực sự sáng của bạn sẽ tăng trưởng. Chồng bạn sẽ hiểu rằng không được uống hết tháng lương, rằng phải thay đổi cách sống của mình.

Đừng lôi kéo ông ta đến nhà thờ: “Khi nào thì anh sẽ đến nhà thờ đây, anh còn tiếp tục sẽ sống như thế nào nữa?” Hãy giao phó anh ta cho Chúa – hãy để anh ta “nằm dưới bụi cây”, đừng giáo huấn anh ta bởi vì không có nó thì anh ta cũng đã quá mệt mỏi vì đời sống của mình rồi. Đừng lo lắng cho anh ta, mức độ thể hiện đức tin cao nhất – đấy là khi chúng ta giữ sự cân bằng trong tâm hồn và sự bình an trong trái tim mà không nhìn đến bất kể một hoàn cảnh nào. Chỉ sau khi bạn giao phó người thân bị nghiện cho Chúa, người đấy sẽ tự kêu cầu Chúa thì Chúa sẽ nhậm lời. Đức Chúa Trời sẽ cứu giúp cả chồng bạn lẫn con cái của bạn.

Một lần tôi nghe một câu chuyện. Một nhà truyền giáo người Mỹ nổi tiếng, trước kia là một kẻ nghiện rượu. Ông là một người chồng thô bạo đã đánh đập vợ mình một cách tàn nhẫn, người vợ bắt đầu đi hội thánh và bền đỗ cầu nguyện cho sự cứu rỗi của chồng mình. Một lần nọ, anh ta uống rượu say và dí khẩu súng vào đầu vợ mình, tuyên bố: “nếu mày mà còn đi hội thánh, thì tao sẽ giết mày”. Cô trả lời: “nếu anh giết em, em sẽ đi về với Chúa, còn nếu anh không giết em, thì em sẽ đi hội thánh”. Trong ngày đó cô đã đi đến hội thánh, nhưng khi trở về, chồng không cho cô vào nhà. Mặc dù lúc đó là mùa thu, ngoài trời mưa tầm tã, người phụ nữ buộc phải qua đêm dưới mái hiên nhà mình. Buổi sáng khi người chồng ra khỏi nhà để đi làm, người vợ chào đón chồng bằng những lời như sau: “Anh yêu, hãy đợi em chút, em sẽ chuẩn bị bữa sáng cho anh”. Người chồng đã quỳ gối trước cô cầu xin sự tha thứ, và ngay lúc đó đã ăn năn trước mặt Đức Chúa Trời.

Hãy để cho sự sáng của bạn soi sáng trước mọi người bằng những việc lành. Khi người chồng nhìn thấy là bạn đã thay đổi, khi đó anh ta cũng sẽ thay đổi. Có thể hôm nay anh ta vẫn còn uống, nhưng sẽ đến lúc anh ta tỉnh lại và nhìn thấy vợ mình trẻ ra, xinh hơn, chăm chút bản thân; sau đó nhìn vào mình trong gương và sẽ có câu hỏi. Khi đó anh ta sẽ đi theo bạn đến Hội thánh và ở đó sự xức dầu của Chúa sẽ đập tan mọi xiềng xích, mọi sự tối tăm trong đời sống của anh ta.

Sự ăn năn là con đường duy nhất dẫn con người đến với Đức Chúa Trời, và trước khi bạn có thể giao phó gia đình mình cho Chúa, chính bạn cần phải ăn năn tội lỗi của mình và làm hoà với Chúa. Tôi xin đề nghị bạn cầu nguyện lớn tiếng lời cầu nguyện sau:

“Lạy Chúa, con bất lực để có thể thay đổi một cái gì đó trong đời sống con. Con công nhận rằng con bất lực trước mặt Ngài. Con hoàn toàn đánh mất sự kiểm soát trên con và cuộc đời con. Con tin nhận rằng Ngài đã chết vì tội lỗi con, đã sống lại từ cõi chết, đã thăng lên trời và làm Chúa của muôn loài, nghĩa là cũng là Chúa của con. Lạy Chúa, con ăn năn tất cả những tội lỗi của mình, mà con biết và không biết, thấy được và không thấy được. Con ăn năn là đã trông cậy vào sức mình và đã kiểm soát người thân của mình. Con từ bỏ mọi sự kiểm soát và từ chối kiểm soát người khác. Con giao phó tất cả những người thân nơi Ngài, lạy Chúa; con tiếp nhận một quyết định chắc chắn là con sẽ đi theo Ngài, và chỉ theo Ngài mà thôi. Vĩnh biệt tất cả những buồn bực!  Vĩnh biệt cuộc đời xấu xa! Vĩnh biệt địa ngục! Tôi đi theo Chúa Cứu Thế Giê-xu Christ đến với Cha Thiên Thượng và tuyên xưng Chúa Giê-xu là Cứu Chúa và Chủ của đời tôi. A-men.”

Những lời khuyên dành cho người thân của người nghiện:

  1. Hãy công nhận sự bất lực không chỉ của mình, mà của người thân của mình trước bệnh nghiện.
  2. Hãy giao phó người bạn yêu quý cho Đấng mạnh hơn bạn. Điều đó có nghĩa là:
  • hãy ngừng kiểm soát anh ta;
  • đừng kiểm tra tròng mắt anh ta;
  • đừng đánh hơi anh ta có mùi rượu hay không;
  • đừng nhốt anh ta ở nhà;
  • đừng lộn ngược các túi áo quần v.v…
  1. Hãy quyết định là không bao giờ lo lắng.
  2. Hãy giải thoát khỏi sự sợ hãi.
  3. Hãy ngừng “giúp đỡ”:
  • đừng cho tiền mua rượu, liều ma tuý;
  • đừng lừa dối cấp trên nơi anh ta làm việc;
  • đừng hối lộ công an;
  1. Đừng “lôi kéo” anh ta đến nhà thờ.

 

Be the first to comment

Leave a Reply