CHÚA GIÊ-XU LÀ CHÚA CỦA SỰ PHỤC SINH (Giăng 11:1-44)

 

Câu khoá 11:25-26

Hôm nay chúng ta cùng nhau học Lời Chúa trong Giăng chương 11. Khi chúng ta tin nhận Chúa, Chúa muốn chúng ta tăng trưởng trong đức tin, nhưng cấp độ đức tin cao nhất là đức tin vào sự phục sinh, là loại đức tin chiến thắng được sự chết. Cả nhân loại tuyệt vọng dưới quyền lực của sự chết. Nhưng Chúa JESUS là Chúa của sự phục sinh đã đến thế gian này để ban cho chúng ta sự sống lại và sự sống đời đời, để giải thoát chúng ta khỏi quyền lực của ma quỷ và sự chết. Cầu xin Chúa ban ân điển để hôm nay chúng ta nhận được sự khải thị của Lời Chúa và chúng ta có đức tin vào sự phục sinh. Amen.

  1. Quyền lực của sự chết (1-37)

Chúng ta cùng đọc câu 1-3. “1. Có một người đau, tên là La-xa-rơ, ở Bê-tha-ni, là làng của Ma-ri và chị người là Ma-thê.2. Ma-ri là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc mình lau chơn Ngài; chính anh người là La-xa-rơ đương đau.3. Vậy, hai chị em sai người đến thưa cùng Ðức Chúa Jêsus rằng: Lạy Chúa, nầy, kẻ Chúa yêu mắc bịnh.” Qua đây chúng ta thấy là con cái Chúa, những người Chúa yêu cũng gặp nhiều nan đề, có thể là khó khăn tài chính, hoặc bệnh tật và thậm chí sự chết. Nhưng chúng ta học được đức tin của hai chị em Ma-ri và Ma-thê là khi có nan đề họ tin rằng Chúa JESUS yêu họ, không bỏ rơi họ trong hoạn nạn, và Ngài có quyền năng giải quyết mọi nan đề. Do đó họ liền thông báo cho Chúa, dâng trình nan đề của mình cho Ngài.

Chúng ta cùng đọc câu 4. “4. Ðức Chúa Jêsus vừa nghe lời đó, bèn phán rằng: Bịnh nầy không đến chết đâu, nhưng vì sự vinh hiển của Ðức Chúa Trời, hầu cho Con Ðức Chúa Trời bởi đó được sáng danh.” Chỉ có Chúa JESUS mới có thể phán như vậy được, bởi vì Ngài có quyền năng chữa lành mọi thứ bệnh tật, thậm chí nếu chết rồi, Ngài cũng có thể khiến sống lại. Ngài muốn thông qua khó khăn để bày tỏ vinh hiển của Ngài chính là Đức Chúa Trời toàn năng, đã giáng thế làm người.

Chúng ta cùng đọc câu 5-6 “5. Vả, Ðức Chúa Jêsus yêu Ma-thê, em người và La-xa-rơ.
6. Khi Ngài nghe người nầy đau, bèn ở lại hai ngày nữa trong nơi Ngài đương ở
”. Chúa JESUS cố tình kéo dài thời gian để đợi cho La-xa-rơ chết hẳn thì Ngài mới đi. Bởi vì Ngài muốn ban cho họ món quà tốt nhất – đó là đức tin vào sự phục sinh. Nhiều khi chúng ta gặp nan đề và chúng ta cầu nguyện dâng trình cho Chúa. Nhưng Chúa trì hoãn câu trả lời, bởi vì Ngài muốn ban cho chúng ta điều tốt hơn. Chúa vẫn yêu chúng ta không thay đổi.

Chúng ta cùng đọc câu 7-8 “7. Rồi đó, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Chúng ta hãy trở về xứ Giu-đê.8. Môn đồ thưa rằng: Thưa thầy, hôm trước dân Giu-đa tìm ném đá thầy, thầy còn trở lại nơi họ sao!…16. Nhơn đó, Thô-ma, gọi là Ði-đim, nói với môn đồ khác rằng: Chúng ta cũng hãy đi tới đó đặng chết với Ngài!” Môn đồ không muốn đi đến xứ Giu-đê, vì trong tâm trí của họ còn rất nóng hổi vụ việc suýt nữa họ và thầy của họ bị dân Giu-đa tìm ném đá đến chết. Trong câu 16 chúng ta thấy Thô-ma dường như rất dũng cảm. Tuy nhiên đó là sự liều kiểu Chí Phèo, chứ không phải sự dũng cảm của đức tin. Ở đây tác giả muốn nói rằng các môn đệ của Chúa JESUS đang nằm dưới quyền lực của sự chết. Họ đang rất sợ chết.

Chúng ta cùng đọc câu 9-10 “9. Ðức Chúa Jêsus đáp rằng: Trong ban ngày há chẳng phải có mười hai giờ sao? nếu ai đi ban ngày, thì không vấp vì thấy sự sáng của thế gian nầy.10. Nhưng nếu ai đi ban đêm, thì vấp, vì không có sự sáng.” Chúa JESUS muốn nói rằng Ngài là Chúa của sự phục sinh, sự sống lại. Ai đi với Ngài thì không còn nằm dưới quyền lực của sự chết nữa. Đương nhiên ở thời điểm này các môn đệ của Chúa chưa hiểu được Lời Ngài.

Chúng ta cùng đọc câu 11-13 “11. Ngài phán như vậy, rồi tiếp rằng: La-xa-rơ, bạn ta, đương ngủ; nhưng ta đi đánh thức người. 12. Môn đồ thưa rằng: Thưa Chúa, nếu người ngủ, chắc sẽ được lành.13. Vả, Ðức Chúa Jêsus phán lời đó chỉ về sự chết của La-xa-rơ; song môn đồ tưởng nói về giấc ngủ thường.” Đối với Chúa JESUS sự chết giống như một giấc ngủ. Không có ai sợ ngủ cả vì người ta biết chắc rằng sáng mai thức dậy là một ngày mới. Cũng như vậy đối với con cái Chúa sau khi chết, chúng ta sẽ thức dậy ở trên Thiên đàng.

Chúng ta cùng đọc câu 14-15 “14. Ðức Chúa Jêsus bèn nói tỏ tường cùng môn đồ rằng: La-xa-rơ chết rồi.15. Ta vì các ngươi mừng không có ta tại đó, để cho các ngươi tin; nhưng chúng ta hãy đi đến cùng người.” Tại sao Chúa JESUS lại vui mừng vì sự chết của La-xa-rơ? Vì qua đó vinh hiển của Ngài được bày tỏ, và các môn đồ sẽ có đức tin vào sự phục sinh, là đức tin chiến thắng sự chết và sự sợ hãi. Ở đây chúng ta học được một chân lý là khi Đức Chúa Trời cho phép nan đề, khó khăn, hoạn nạn xảy ra trong đời sống của chúng ta, thì Ngài đang chuẩn bị ban cho chúng ta điều tốt nhất – đó là đức tin.

Chúng ta cùng đọc câu 17-22 “17. Khi Ðức Chúa Jêsus đến nơi, thấy đã chôn La-xa-rơ trong mộ bốn ngày rồi. 18. Vả, thành Bê-tha-ni cách thành Giê-ru-sa-lem chỉ độ mười lăm ếch-ta-đơ.19. Có nhiều người Giu-đa đã đến đó đặng yên ủi Ma-thê và Ma-ri về sự anh chết.20. Lúc Ma-thê nghe Ðức Chúa Jêsus đến, thì đi đón Ngài; nhưng Ma-ri thì ngồi tại nhà.21. Ma-thê thưa cùng Ðức Chúa Jêsus rằng: Lạy Chúa, nếu Chúa có đây, thì anh tôi không chết;22. mà bây giờ tôi cùng biết mọi điều Ngài sẽ xin Ðức Chúa Trời, Ðức Chúa Trời ắt ban cho.” Như vậy La-xa-rơ đã chết. Ma-thê buồn và khóc lóc. Cô trách Chúa JESUS trong câu 21 “nếu Chúa có đây, thì anh tôi không chết”. Trong câu này dường như cô có đức tin vào quyền năng chữa lành của Chúa JESUS. Nhưng đức tin đó không giúp cô chiến thắng được quyền lực của sự chết. Cô vẫn đang nằm dưới quyền lực của sự chết.

Chúng ta cùng đọc câu 23-24,27 “23. Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Anh ngươi sẽ sống lại.24. Ma-thê thưa rằng: Tôi vẫn biết rằng đến sự sống lại ngày cuối cùng, anh tôi sẽ sống lại.
27. Người thưa rằng: Lạy Chúa, phải, tôi tin Chúa là Ðấng Christ, Con Ðức Chúa Trời, là Ðấng phải đến thế gian.”
Chúng ta thấy dường như Ma-thê có đức tin vào sự sống lại, nhưng đó là đức tin trên lý thuyết. Cô tin trên phương diện giáo lý là sẽ có sự phục sinh sau này, nhưng cô không biết rằng ngay bây giờ Chúa JESUS là sự phục sinh.

Chúng ta đọc câu 25-26 “25. Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi.26. Còn ai sống mà tin ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?” Chúa JESUS phán rằng ngay bây giờ Ngài là Chúa của sự phục sinh. Nếu chúng ta tin nhận Ngài, thì ngay hiện tại chúng ta đã có sự phục sinh, chúng ta đã có sự sống đời đời. Giăng 5:24 nói “24. Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai nghe lời ta mà tin Ðấng đã sai ta, thì được sự sống đời đời, và không đến sự phán xét, song vượt khỏi sự chết mà đến sự sống.” Do đó chúng ta sẽ không sợ chết nữa. Sự chết về thể xác chỉ là một giấc ngủ, là một cánh cửa, mà qua đó chúng ta sẽ bước vào cõi đời đời trên Thiên đàng. Chỉ đức tin vào Chúa JESUS là Chúa của sự phục sinh mới giải thoát chúng ta khỏi quyền lực của sự chết.

Chúng ta cùng đọc câu 28-34 “28. Người nói xong, liền về, lén kêu em là Ma-ri, mà rằng: Thầy ở đằng kia, đương gọi em lại.29. Ma-ri vừa nghe mấy lời, vội vàng đứng dậy đến cùng Ngài. 30. Vả, Ðức Chúa Jêsus chưa vào trong làng, nhưng còn đứng nơi Ma-thê đón Ngài. 31. Khi những người Giu-đa đương ở trong nhà với Ma-ri và yên ủi người, thấy người đứng dậy đi ra vội vả như vậy, thì theo sau, vì nghĩ rằng người đến mộ đặng khóc. 32. Nhưng Ma-ri, lúc đã tới nơi Ðức Chúa Jêsus đứng, vừa thấy Ngài, thì sấp mình xuống chơn Ngài mà nói rằng: Lạy Chúa, nếu có Chúa đây, thì anh tôi không chết! 33. Ðức Chúa Jêsus thấy người khóc, và những người Giu-đa đi với người cũng khóc, bèn đau lòng cảm động mà phán rằng: Các ngươi đã chôn người ở đâu?34. Chúng thưa rằng: Lạy Chúa, xin hãy lại coi.” Chúng ta thấy Ma-ri khóc lóc đau buồn vì cũng đang ở dưới quyền lực của sự chết. Dân làng đi cùng Ma-ri cũng đang ở dưới quyền lực của sự chết. Họ khóc lóc đau đớn, thương cảm cho Ma-ri. Nhưng họ cũng chỉ có thể cùng khóc với cô mà thôi. Chúng ta nhìn thấy một bức tranh rất đen tối u buồn được Giăng miêu tả trong phân đoạn Kinh thánh này. La-xa-rơ đang bị thối rữa dưới quyền lực của sự chết. Các môn đệ của Chúa thì sợ hãi dưới quyền lực của sự chết. Ma-thê và Ma-ri thì đau buồn tuyệt vọng dưới quyền lực của sự chết. Dân làng Bê-tha-ni cũng đang ở dưới quyền lực của sự chết. Cả nhân loại đều đang đau khổ tuyệt vọng bởi sự chết không thể tránh khỏi. Sa-tan dùng quyền lực của sự chết hoành hành, khủng bố toàn nhân loại.

Chúng ta xem câu 35-37 “35. Ðức Chúa Jêsus khóc.36. Người Giu-đa bèn nói rằng: Kìa, người yêu La-xa-rơ là dường nào!37. Có một vài người trong chúng nói: Người đã mở mắt kẻ mù được, há chẳng có thể cũng làm cho người nầy không chết sao?” Chúa JESUS khóc vì Ngài rất thương xót nhân loại đang tuyệt vọng dưới quyền lực của sự chết. Ngài đến để giải thoát loài người, để ban cho sự tự do thật. Chúa của sự phục sinh đang ở trước mặt họ. Tuy nhiên nhiều người vô tín nghi ngờ Ngài, không tiếp nhận Ngài. Điều đó làm Chúa đau lòng.

  1. Nếu ngươi tin thì sẽ thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời (38-44)

Chúng ta xem câu 38-39 “38. Bấy giờ, Ðức Chúa Jêsus lại đau lòng nữa, bèn đến phần mộ; mộ bằng một cái hang, trước cửa hang có một hòn đá chận lại.39. Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy lăn hòn đá đi. Ma-thê, là em gái kẻ chết, thưa rằng: Lạy Chúa, đã có mùi, vì người nằm đó bốn ngày rồi.” Trước khi làm phép lạ Chúa JESUS phán phải lăn hòn đá đi, bởi vì trong lòng của Ma-thê có một hòn đá của sự vô tín và nghi ngờ. Tại sao Ma-thê lại nghi ngờ? Vì Ma-thê nhìn vào hoàn cảnh, dựa vào các giác quan thể xác tiếp nhận thông tin, rồi dựa trên suy nghĩ của lý trí, lô-gích, của khoa học, đưa ra một kết luận rằng La-xa-rơ không thể sống lại được, lăn hòn đá là việc vô ích. Tuy nhiên Lời của Chúa JESUS là Lời dẫn đến phép lạ. Chúng ta phải dùng đức tin để vâng phục và làm theo. Không thể nào dùng lý trí để có đức tin được. Đức tin đến từ tấm lòng và qua sự vâng phục. Trong lòng của mỗi chúng ta có những hòn đá ngăn trở đức tin của chúng ta. Chúng ta cần phải lăn bỏ chúng ra khỏi lòng mình. Khi đó chúng ta sẽ nhìn thấy phép lạ Chúa làm.

Chúng ta xem câu 40 “Ðức Chúa Jêsus lại phán: Ta há chẳng từng nói với ngươi rằng nếu ngươi tin thì sẽ thấy sự vinh hiển của Ðức Chúa Trời sao?” Đây chính là nguyên lý của đức tin và phép lạ. Nếu chúng ta lấy cả đức tin đặt lên Lời Chúa hứa, dám mạo hiểm thậm chí cả sự sống mình, không tính đến hơn thiệt, để vâng Lời Chúa, thì phép lạ sẽ xảy ra.

Chúng ta xem câu 41-44 “41. Vậy, họ lăn hòn đá đi. Ðức Chúa Jêsus bèn nhướng mắt lên trời mà rằng: Thưa Cha, tôi tạ ơn Cha, vì đã nhậm lời tôi.42. Tôi biết rõ rằng Cha nhậm lời tôi luôn, nhưng tôi nói vậy là vì cớ đoàn dân nầy đứng chung quanh tôi, hầu cho họ tin rằng ấy chính Cha là Ðấng đã sai tôi đến.43. Khi Ngài nói xong, bèn kêu lên một tiếng lớn rằng: Hỡi La-xa-rơ, hãy ra!44. Người chết đi ra, chơn tay buộc bằng vải liệm và mặt thì phủ khăn. Ðức Chúa Jêsus phán cùng chúng rằng: Hãy mở cho người, và để người đi.” Khi họ vâng lời lăn hòn đá đi, thì Chúa JESUS cầu nguyện lớn tiếng, để làm chứng rằng khi phép lạ xảy ra, điều đó có nghĩa rằng Ngài chính là Đấng Christ. Rồi Ngài phán: “Hỡi La-xa-rơ, hãy ra!” Khi Lời Chúa phán ra, thì phép lạ xảy ra. Người chết đã thối rữa, đã có mùi, nhưng dưới quyền năng của Lời Chúa JESUS đã sống lại. Thật kỳ diệu! Giăng 5:25 nói “25. Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, giờ đến, và đã đến rồi, khi những kẻ chết sẽ nghe tiếng của Con Ðức Chúa Trời, và những kẻ nghe sẽ được sống.

Trước đây khi còn là sinh viên, tôi sống một đời sống tuyệt vọng dưới quyền lực của sự vô nghĩa và trống rỗng. Cuộc sống vô nghĩa đến mức mà nhiều khi tôi không muốn sống, và nghĩ nhiều về việc tự tử. Có lần mùa đông lạnh -20, tôi đi ra biển trầm mình định chết. Tuy nhiên tôi lại sợ chết đến mức mà lúc dưới nước hết hơi, lạnh quá lại trồi lên. Rồi lên bờ mặc quần áo vào và nghĩ: “đồ ngu”. Tôi sống một đời sống rất tội lỗi, do đó tôi rất sợ mình chết đi và rơi vào hoả ngục đời đời. Thật đáng sợ! Tạ ơn Chúa vì Ngài cho tôi gặp được mục sư John và học Kinh thánh. Qua việc học Kinh thánh tôi tin nhận Chúa JESUS và nhận biết chân lý. Giờ đây tôi chắc chắn rằng tôi được Chúa xưng công bình một cách nhưng không, tôi đã có Chúa trong đời sống tôi. Tôi tin chắc rằng tôi đã có sự sống đời đời. Nếu hôm nay tôi qua đời, tôi sẽ được vào Thiên đường. Halleluijah!

Qua Lời Chúa dạy ngày hôm nay, xin Chúa ban ơn để mỗi chúng ta tiếp nhận Chúa JESUS để chắc chắn rằng chúng ta sẽ không chết đời đời, vì JESUS Chúa của sự phục sinh ở cùng chúng ta, và ở trong chúng ta. Chúng ta không còn sợ chết nữa. Amen.

Be the first to comment

Leave a Reply