Câu khóa 14:18-20
I. Đức Chúa Trời bảo hộ Abraham khỏi tay của Đế quốc Ai-cập (12:10-13:4)
Ap-ram đã nhận được lời Chúa hứa như trong câu 12:7. Đức Chúa Trời hiện ra và phán với ông rằng Ngài sẽ ban xứ đó cho ông và dòng dõi làm sản nghiệp. Nếu Đức Chúa Trời đã hứa ban xứ này cho ông, thì điều đó chắc chắn sẽ được thành, và Abraham không được từ bỏ nó. Thậm chí có nhiều khó khăn sẽ xảy đến, nhưng ông cần phải giữ vững đức tin.
Điều đáng tiếc đã xảy ra, vì đức tin còn non nớt, nên ông đã dễ dàng từ bỏ miền đất hứa. Thử thách đức tin phải đến. Đó là nạn đói (khủng hoảng tài chính toàn cầu). Thế nào mà nạn đói lại xảy đến trên miền đất hứa được? Abraham hoang mang, và ông đã lưu lạc đến xứ Ai-cập. Người ta hay biện hộ rằng ở đâu cũng có Chúa cả. Nhưng nơi nào là miền đất hứa của bạn, nơi nào là nơi Đức Chúa Trời kêu gọi bạn ở đó? Điều vô cùng tồi tệ đã xảy ra với Abraham ở Ai-cập: ông bị mất vợ vào tay Đế vương của xứ đó, ông lâm vào hoàn cảnh mà không thể nào tự ra khỏi được. Abraham đã từ bỏ và quên đi lời hứa Chúa. Ở Ai-cập ông không một lần lập bàn thờ cho Đức Chúa Trời. Tưởng rằng câu chuyện đức tin của Abraham kết thúc ở đây.
Abraham có thể làm gì được đây? Không thể làm gì được cả. Nhưng làm thế nào mà Abraham đã được giải thoát khỏi tay của pharaoh? Đức Chúa Trời đã nhìn thấy hoàn cảnh của ông và đã hành động theo giao ước: “Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi.” Mặc dù Abraham đã phá bỏ giao ước, bỏ rơi lời hứa của Chúa, nhưng Đức Chúa Trời vẫn là Đấng thành tín thực hiện lời hứa của Ngài. Ngài đã tự mình can thiệp vào hoàn cảnh. Pharaoh đã sợ hãi và giải thoát cho Sarrah và Abraham. Đức Chúa Trời tuyên bố: “Abraham là công dân của Vương quốc của Ta, chủ quyền của công dân Nước Ta chính Ta sẽ bảo vệ.” Qua chuyện này Abraham đã nhận thấy thực sự Đức Chúa Trời là Đấng bảo hộ của ông – Ngài bảo trợ cho ông ở khắp mọi lúc mọi nơi, và ông có thể tin tưởng hoàn toàn vào lời hứa của Ngài.
Tại sao Đức Chúa Trời lại không trừng phạt Abraham vì sai lầm của chính ông, mà lại trừng phạt pharaoh? Bời vì đối với Đức Chúa Trời điều quan trọng là đức tin của người được kêu gọi. Mặc dù đức tin còn non nớt, nhưng Ngài sẽ tìm cách bảo vệ đức tin. Mặc dù vương quốc của Abraham mới chỉ bắt đầu, nhưng đó là Vương quốc của Đức Chúa Trời. Vương quốc mà được xây dựng qua Abraham khác biệt với các vương quốc khác của thế gian. Chủ quyền của Vương quốc này được xác định và bảo đảm không phải bởi các đế quốc như Ai cập, hoặc Babylon, mà bởi chính Đức Chúa Trời. Đó là Vương quốc phản ánh sự tể trị của Đức Chúa Trời. Đức tin của Abraham không chỉ là ở sự ban phước, mà ở lời hứa về Vương quốc Nước Trời. Đó là động cơ và mục đích đức tin của ông. Trên phông nền nào sự kiện này được bày tỏ? Trên phông nền của đế quốc Babylon. Đức Chúa Trời phán xét vương quốc của thế gian, là vương quốc của bạo lực và sự suy đồi đạo đức, bằng việc làm lộn xộn tiếng nói. Nhưng sự phán xét không phải là mục đích. Đức Chúa Trời ban cho phương án thay thế – đó là xây dựng Vương quốc Nước Trời. Như vậy loài người cần phải chú ý đến điều gì? Không phải là vương quốc thế gian hay là vương quốc của riêng mình mà người ta cố gắng xây dựng nên. Đó là Vương quốc phản ánh sự tể trị của Đức Chúa Trời. Đó là Vương quốc của tình yêu và sự sống đời đời. Sau này nó được thực hiện trong cộng đoàn Cơ đốc là Hội thánh Tân ước.
Đức tin của Abraham là tin vào giao ước của Đức Chúa Trời về Vương quốc Nước Trời. Giao ước này Abraham được trải nghiệm qua 3 sự kiện:
1. trong mối quan hệ với pharaoh (12:17). Đức Chúa Trời thực hiện lời hứa về chủ quyền.
2. 13:14-18 Đức Chúa Trời làm mới lại lời Hứa của Ngài về đất đai và dòng dõi. Ngài phán Abraham phải đi đi lại lại trên đất hứa để xem và nhìn ngắm.
3. chương 14 Đức Chúa Trời cho Abraham chiến thắng liên minh Babylon, để cho Abraham và các dân xung quanh biết rằng sự bảo hộ của Đức Giêhova là cao nhất.
II. Đức Chúa Trời làm mới lại lời hứa (13:5-18)
Trong chương 13 chúng ta thấy sau khoảng thời gian khó khăn đầu tiên về mặt vật chất, Abraham đã vượt qua được và được Đức Chúa Trời ban phước cho dư dật. “Vả, Lót cùng đi với Áp-ram, cũng có chiên, bò, và trại. 6Xứ đó không đủ chỗ cho hai người ở chung, vì tài vật rất nhiều cho đến đỗi không ở chung nhau được.7Trong khi dân Ca-na-an và dân Phê-rê-sít ở trong xứ, xảy có chuyện tranh giành của bọn chăn chiên Áp-ram cùng bọn chăn chiên Lót. ” Điều nghịch lý hay xảy ra trong đời là lúc còn nghèo khó người ta rất đồng lòng, chung thuỷ với nhau. Nhưng lúc trở nên giàu có là cãi cọ và chia tay. Xảy ra chuyện cãi cọ giữa những người chăn chiên của Abraham và Lót. Khi đó Abraham đã đề nghị Lót lựa chọn, vì sau sự kiện ở Ai-cập Abraham đã biết rằng nguồn chu cấp tài chính đến từ Chúa, chứ không phải từ thế gian. Lót đã không học được bài học nào cả, và lựa chọn theo con mắt xác thịt: anh ta chọn Sô-đôm vì thấy đó là nơi giàu có, mà không quan tâm đến phương diện thuộc linh. Lựa chọn của Abraham đã cho thấy đức tin của ông trưởng thành, ông quyết định không rời bỏ miền đất hứa nữa.
Chúng ta xem câu “14Sau khi Lót lìa khỏi Áp-ram rồi, Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hãy nhướng mắt lên, nhìn từ chỗ ngươi ở cho đến phương bắc, phương nam, phương đông và phương tây: 15Vì cả xứ nào ngươi thấy, ta sẽ ban cho ngươi và cho dòng dõi ngươi đời đời. 16Ta sẽ làm cho dòng dõi ngươi như bụi trên đất; thế thì, nếu kẻ nào đếm đặng bụi trên đất, thì cũng sẽ đếm đặng dòng dõi ngươi vậy. 17Hãy đứng dậy đi khắp trong xứ, bề dài và bề ngang; vì ta sẽ ban cho ngươi xứ nầy.” Sau đó Đức Chúa Trời hiện ra với Abraham để an ủi ông, vì Lót có ý nghĩa như là con trai của ông vậy. Hai người cùng bắt đầu cuộc đời trong đức tin, nhưng đến lúc thử thách thì Lót lựa chọn xác thịt và đó là một cú sốc tâm lý đối với Abraham.
Như vậy chúng ta thấy Abraham không phải là người trung tín với lời hứa của Chúa, nhưng Đức Chúa Trời là Đấng thành tín, Ngài luôn luôn bảo hộ, phù trợ cho thần dân của Vương quốc của Ngài. Và Abraham đã lập bàn thờ để tạ ơn Chúa, đó là cách để ông bày tỏ đức tin vào hứa ngôn Chúa. Đức tin của Abraham đặt nền trên lời hứa Chúa. Cả cuộc đời, ý nghĩa, mục đích và hy vọng của ông đều nằm trong lời hứa Chúa.
III. Đức Chúa Trời ban cho Abraham chiến thắng liên minh quân sự của Đế quốc Babylon (14:1-24)
Chúng ta xem chương 14. Ở vùng đồng bằng Si-nê-a (Đế quốc Babylon thượng cổ) nổi lên một vị vua hùng mạnh Kết-rô-lao-mê, ông ta lập một liên minh 4 vị vua. Vua Sô-đôm và Gô-mô-rơ không muốn nộp cống triều cho Babylon, nên đã lập một liên minh 5 vua dấy lên cuộc chiến. Liên minh Kết-rô-lao-mê đã thắng trận, và bắt tất cả làm tù binh, trong đó có Lót.
Abraham mặc dù đã chia tay Lót, và lúc đó Lót đã chiếm phần tiện nghi hơn, nhưng với tấm lòng của một người chăn chiên hiền lành, ông đã cùng 318 gia nhân tham chiến để cứu con chiên của mình. Abraham đã chiến thắng liên minh quân sự của Babylon cách vẻ vang. Đó là một điều kỳ lạ. Abraham đã trở nên rất nổi tiếng ở vùng Trung Đông thời bấy giờ. Không ai có thể coi thường ông nữa. Và điều đó được nên bởi Đức Chúa Trời.
Và có một người cũng làm chứng về điều đó. Chúng ta xem 14:18-20. “Mên-chi-xê-đéc, vua Sa-lem, sai đem bánh và rượu ra. Vả, vua nầy là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời Chí cao, 19 chúc phước cho Áp-ram và nói rằng: Nguyện Đức Chúa Trời Chí cao, là Đấng dựng nên trời và đất, ban phước cho Áp-ram! 20 Đáng ngợi khen thay Đức Chúa Trời Chí cao đã phó kẻ thù nghịch vào tay ngươi! Đoạn, Áp-ram lấy một phần mười về cả của giặc mà dâng cho vua đó.” Mên-chi-xê-đéc là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời chí cao. Ông đã chúc phước cho Abraham, và làm chứng về công việc của Đức Chúa Trời. Và Abraham dâng chiến lợi phẩm cho Đức Chúa Trời:
1. Thời đó chưa có luật của Môi-se về dâng 1/10.
2. Thời đó bên thắng trận đem triều cống dâng cho Hoàng đế bảo hộ, mà bên tham chiến là nước chư hầu. Abraham đã dâng cống nạp cho ai? Cho Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa rằng Abraham đã nhận thức rõ ràng và công nhận sự bảo hộ của Đức Chúa Trời là Vua bảo hộ của ông. Đức Chúa Trời là Vua của tôi, tôi ở dưới sự bảo hộ chủ quyền của Ngài vì tôi là công dân của Vương quốc Ngài! Amen.
Chúng ta xem câu 14:21-24.
Amen.
Leave a Reply
Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.