Sáng thế ký II. Bài 1
Chúa kêu gọi Ap-ram
Sáng thế ký 12:1-9
Câu khoá 12:2-3
- Gia đình và hoàn cảnh của Apram:
Chúng ta xem câu 1 “Vả, Ðức Giê-hô-va có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho.” .” – theo nghĩa đen là đi khỏi thành U-rơ xứ Canh-đê, là 1 trong các thành của Babylon. “Hãy ra khỏi thành phố của ngươi” có nghĩa là gì? Ở thời cổ đại – rời khỏi thành đồng nghĩa với việc là đã chết: ngay lập tức ông ta và cả đoàn người trở thành đích ngắm của những toán cướp, không có một sự an toàn nào cả. Vợ sẽ bị cướp, con cái sẽ bị bắt làm nô lệ. Làm thế nào mà Ap-ram có thể đi khỏi? Bởi vì Đức Chúa Trời ban cho ông ân điển – là lời hứa. Khi ông nhận được ân điển, trong ông xuất hiện đức tin, và sức lực, và ông có thể rời bỏ quê hương (Giô-suê 24:2-3, Công vụ 7:2-4) “Hãy ra khỏi” không phải là điều gì quá lớn lao, vĩ đại ngoài sức của chúng ta. Đó là khởi đầu của một Cơ đốc nhân. Đối với chúng ta “quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi” có nghĩa là cuộc sống cũ, những tội lỗi níu kéo, những thói quen xấu, mục đích sống tội lỗi, vòng ảnh hưởng của bạn bè xấu… phải ra khỏi đó – đó là cách chúng ta có thể áp dụng mệnh lệnh này vào đời sống cá nhân. Câu hỏi là: tôi cần phải đi ra khỏi cuộc sống tội lỗi nào? Cần phải có một quyết định dứt khoát, không nhân nhượng “hãy ra khỏi”.
Khi Đức Chúa Trời kêu gọi Abraham, trước hết Ngài ban mệnh lệnh, đòi hỏi sự vâng phục: “Ngươi hãy ra khỏi”. Đây là một mệnh lệnh khó thực hiện, nó rất đau đớn và day dứt. Trong sự kêu gọi của Đức Chúa Trời luôn luôn có nỗi đau mà chúng ta cần phải vượt qua để vâng phục.Tại sao Abraham lại phải ra khỏi nơi đó? Có những lý do sau đây:
– Đức Chúa Trời muốn sử dụng Abraham như ý Ngài muốn. Abraham cần phải từ bỏ cuộc sống cũ, cần phải “ra khỏi” quá khứ để bắt đầu một cuộc đời mới, một sứ mệnh mới.
– Đức Chúa Trời muốn ban phước cho Abraham, ban cho ông một cuộc đời mới đầy ý nghĩa và sứ mệnh vĩ đại.
– Đây là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong việc huấn luyện đức tin của Abraham. Nếu như Abraham vẫn ở nơi cũ, ảnh hưởng của gia đình rất mạnh. Giô-suê 24:2-3 chép “Giô-suê nói cùng cả dân sự rằng: Giê-hô-va Ðức Chúa Trời có phán như vầy: Tổ phụ các ngươi, là Tha-rê, cha của Áp-ra-ham, và Na-cô, thuở xưa ở phía bên sông, và hầu việc các thần khác.3. Nhưng ta chọn Áp-ra-ham, tổ phụ các ngươi, từ phía bên sông, khiến người đi khắp xứ Ca-na-an, ban Y-sác cho người, và làm cho dòng dõi người sanh sản nhiều thêm.” Cha mẹ, bạn bè hay muốn chúng ta phải làm theo ý họ. Thường thì chúng ta hay lựa chọn cách khôn ngoan là cố gắng làm đẹp lòng cả Đức Chúa Trời lẫn người khác. Nhưng Đức Chúa Trời đòi hỏi một quyết định rõ ràng. Cần phải cắt đứt các tội lỗi vương vấn.
– Đức Chúa Trời kiểm tra sự vâng phục của Abraham. Để Đức Chúa Trời có thể sử dụng một ai đó, thì người đó cần phải biết vâng phục. Đây là điều kiện tối cần thiết đầu tiên của người theo Chúa.
– Đức Chúa Trời muốn dạy dỗ Abraham thành một người có đức tin tự lập, để tự hầu việc Chúa, chinh phục miền đất mới cho Chúa.
Chúng ta xem câu 2-3 “Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. 3 Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.” Abraham đã từ bỏ quê hương, vòng bà con và nhà cửa để đi đến xứ Canaan. Đối với Abraham đức tin – đó là đi theo lời hứa của Chúa. Đó là đức tin vào lời hứa. Đây là bản chất đức tin của Abraham. Thế thì nội dung của lời hứa là gì? Đức Chúa Trời hứa xây dựng Vương quốc của Ngài thay thế cho vương quốc thế gian. Bất kỳ một vương quốc nào cũng cần phải có 3 yếu tố:
- Đất đai, 2. Dòng dõi, 3. Chủ quyền (Đức Chúa Trời là Hoàng đế bảo hộ).
Trên thực tế Đức Chúa Trời phán với Abraham như sau: “Ta sẽ xây dựng Vương quốc của Ta thông qua ngươi”. Abraham đi theo lời Chúa phán (lời hứa về Vương quốc của Đức Chúa Trời), để nhận được Vương quốc đó, ông đã vâng phục và từ bỏ tất cả.
Vào thời cổ đại có 2 vương quốc lớn. Dọc sông Nil là đế quốc Ai-cập cổ đại. Còn ở vùng Lưỡng hà (vùng đồng bằng Si-nê-a) là Đế quốc Babylon. Tất cả các vương quốc nhỏ cận kề, để tồn tại được cần phải ký hiệp ước chư hầu với một trong 2 đế quốc lớn này. Trong hiệp ước chư hầu khi một đế quốc lớn trở thành kẻ bảo hộ cho nước chư hầu nhỏ có một câu văn biểu mẫu y hệt trong Sáng 12:3 “Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi.” Khi các nhà khảo cổ khai quật các di tích nền văn minh Sumer ở vùng Lưỡng hà (Mesobotami), họ tìm được một bản văn hiệp ước chư hầu được khắc trên trên một bản gốm nung, họ tìm thấy một câu văn y nguyên như vậy.
Thế thì, Abraham ký kết hiệp ước chư hầu với ai? Ai là vua bảo hộ cho Abraham? Abraham đã ký giao ước không phải với Ai-cập, hay là Babylon, mà với Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa gì?
Vương quốc được dựng nên qua Abraham và dòng dõi của ông hoàn toàn khác biệt với những vương quốc thế gian. Đó là Vương quốc của Đức Chúa Trời, mà trong đó các thần dân nhận được sự bảo hộ và che chở của Ngài. Phần 2 sách Sáng thế ký bày tỏ cho chúng ta thấy điều đó. Chúng ta cũng thấy điều đó trong Tân ước “Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp: người đi mà không biết mình đi đâu. 9Bởi đức tin, người kiều ngụ trong xứ đã hứa cho mình, như trên đất ngoại quốc, ở trong các trại, cũng như Y-sác và Gia-cốp, là kẻ đồng kế tự một lời hứa với người. 10Vì người chờ đợi một thành có nền vững chắc, mà Đức Chúa Trời đã xây cất và sáng lập.” (Hê 11:8-10) Ngày nay Cơ đốc nhân tin rằng: đức tin là thành công trong thế gian này, đạt được những mục đích và hoài bão thế tục, sức khỏe, công thành danh toại, sự thịnh vượng, sự giàu có dư dật về vật chất,… Đức tin của Abraham là tin vào lời hứa về Vương quốc Đức Chúa Trời, về một cái thành mà chính Chúa sẽ dựng nên. Đức tin của ông không gắn với kế hoạch, toan tính, ham muốn, những thành công, hay là những mục tiêu và ước mơ cá nhân. Đức tin của ông gắn liền với hứa ngôn của Đức Chúa Trời rằng Ngài sẽ xây dựng một Vương quốc đời đời của Ngài để cứu rỗi tất cả nhân loại, tất cả các thế hệ và các chi tộc thế gian. Rằng Ngài sẽ ban cho ông Vương quốc đời đời huy hoàng vinh quang, mà Vua tể trị chính là Đức Chúa Trời.
Abraham là người đầu tiên có đức tin vào Vương quốc Đức Chúa Trời. Ông sẽ trờ thành người thừa kế Vương quốc đó. Và hậu duệ của ông, là những kẻ đồng thùa kế Vương quốc, sẽ nhiều như sao trên trời như cát dưới biển. Và đó cũng là đức tin của chúng ta. Chúng ta cũng là dòng dõi của Abraham theo đức tin, vì chúng ta cũng là những người thừa kế đức tin của Abraham vào lời hứa về Vương quốc Chúa dành cho những ai cũng tin giống Abraham.
Tại sao Đức Chúa Trời không kêu gọi một thanh niên đầy sức mạnh và hoài bão làm tổ phụ của đức tin, mà lại đi kêu gọi một ông già không còn hy vọng nào? Đức Chúa Trời muốn dạy rằng trong Chúa ai cũng có thể có hy vọng cả. Khi Đức Chúa Trời nhìn một người, Ngài luôn nhìn với con mắt của niềm hy vọng vĩ đại. Trong mắt Ngài mỗi một Cơ đốc nhân là tổ phụ của một dân lớn. “Dân lớn” – là dân của Đức Chúa Trời. Qua mỗi chúng ta Đức Chúa Trời sẽ cứu nhiều người. Nếu chúng ta cứ giữ đức tin vào lời hứa của Đức Chúa Trời, đến cuối đời chúng ta nhìn lại và sẽ nhìn thấy nhiều con cái Chúa và Hội thánh của Ngài được dựng nên qua sự cầu nguyện và sự phục vụ của chúng ta.
Trong sự kêu gọi của Đức Chúa Trời có lời hứa “làm nổi danh ngươi”. Nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ làm cho tên ông nổi tiếng đời đời. Con người trở nên vĩ đại không phải vì năng lực cá nhân. Sự kêu gọi của Đức Chúa Trời làm cho con người trở nên vĩ đại.
Chúng ta xem lại câu 2 “ngươi sẽ thành một nguồn phước.” Đây không phải là người chỉ nhận phước, mà là nguồn phước. Không phải Abraham cố gắng bằng sức mình để làm phước cho người khác. Bản thân Abraham không có phước, thế gian này sau khi phạm tội không còn phước mà bị rủa sả, nguồn phước không đến từ thế gian bị rủa sả, mà chỉ đến từ trời. Chính Đức Chúa Trời là nguồn phước sẽ đổ phước đầy dẫy xuống Abraham, và từ ông tuôn chảy đến xung quanh. Đó là ý nghĩa của câu Kinh Thánh Giăng 10: 10 “còn ta đã đến, hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật.” Đức Chúa Trời chỉ muốn chúng ta dâng mình thành kênh dẫn, để phước của Chúa tuôn đổ xuống thế gian. Qua người đó nhiều người nhận được phước hạnh của Đức Chúa Trời. Trong nước ao tù không có sự sống. Ở Israel có hai cái hồ rất lớn được gọi là biển: Biển hồ Ga-li-lê và Biển chết. Có nhiều sông đổ vào Biển hồ và nước từ đó chảy đi, do đó nước luôn trong xanh và có nhiều cá. Còn Biển chết chỉ nhận nước sông đổ vào mà không cho nước chảy đi. Khi nước bay hơi để lại nhiều muối khoáng, do đó nước rất mặn. Nồng độ muối cao đến nỗi mà người có thể nằm trên mặt nước mà không chìm. Ở đó không có loại cá tôm nào sống được. Đức Chúa Trời cứu chúng ta, không chỉ để ban phước cho chúng ta, để chúng ta sống tốt cho mình mà thôi. Những kẻ thờ thần tượng shaman chỉ cầu xin phước cho bản thân. Cơ đốc nhân chỉ cầu xin cho bản thân không khác gì những kẻ thờ thần tượng vậy. Vì vậy Cơ đốc giáo luôn nghịch nghĩa với chủ nghĩa cá nhân ích kỷ. Cơ đốc nhân luôn phải có ý niệm: “tôi là nguồn phước để phước Chúa tuôn đổ đến người khác”. Thông qua chúng ta phước hạnh Nước Trời và sự cứu rỗi trong Phúc Âm của Chúa Jesus sẽ tuôn tràn đến gia đình, họ hàng, bè bạn, đồng nghiệp, dân tộc tôi,… và cả thế gian nữa.
Người tin Chúa cần phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta không chỉ để cứu rỗi và ban phước cho chúng ta, mà còn cho nhiều thế hệ nữa. Người được Chúa kêu gọi cần phải biết về niềm hy vọng của Đức Chúa Trời đối với anh ta: mỗi chúng ta là tổ phụ của một dân lớn, mỗi chúng ta là nhân vật lịch sử.
Chúng ta xem câu 4 “Rồi Áp-ram đi, theo như lời Đức Giê-hô-va đã phán dạy;” Lời đã phán – chính là lời giao ước, đức tin của Abraham là tin vào lời giao ước, mà giao ước là về Vương quốc của Đức Chúa Trời: 1. lời hứa về đất đai, 2. lời hứa về dòng dõi, 3. lời hứa về chủ quyền, về sự bảo hộ.
Khi đi theo lời Chúa gọi, Abraham không biết mình sẽ đi đâu, vì ông đi một cách vô định mà không hề chờ đợi một cái thành nào đó trên mặt đất.
Chúng ta xem câu 5-6 “Áp-ram dẫn Sa-rai, vợ mình, Lót, cháu mình, cả gia tài đã thâu góp, và các đầy tớ đã được tại Cha-ran, từ đó ra, để đi đến xứ Ca-na-an; rồi, chúng đều đến xứ Ca-na-an. 6 Áp-ram trải qua xứ nầy, đến cây dẻ bộp của Mô-rê, tại Si-chem. Vả, lúc đó, dân Ca-na-an ở tại xứ.” Có lẽ Abraham đã nghĩ rằng xứ Canaan là miền đất hoang, không có chủ: cứ đến đó mà chiếm lấy. Khi Abraham đến xứ Canaan, hiện thực khác xa với lời Chúa hứa. Dân Canaan ở tại xứ đó là những dân khoẻ mạnh, thiện chiến. Làm thế nào mà đuổi họ đi được đây? Đức Chúa Trời làm gì?
Chúng ta xem câu 7-9 “Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ram mà phán rằng: Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi đất nầy! Rồi tại đó Áp-ram lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va, là Đấng đã hiện đến cùng người. 8 Từ đó, người đi qua núi ở về phía đông Bê-tên, rồi đóng trại; phía tây có Bê-tên, phía đông có A-hi. Đoạn, người lập tại đó một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va và cầu khẩn danh Ngài. 9 Kế sau, Áp-ram vừa đi vừa đóng trại lần lần đến Nam phương. ”
Hiện thực rất khó khăn và nản lòng. Đức Chúa Trời đã hiện ra và ban cho lời làm vững đức tin. Đức Chúa Trời không thay đổi hoàn cảnh mà Ngài chỉ ban lời hứa. Lúc đó Đức Chúa Trời hiện ra và phán với ông rằng Ngài sẽ ban xứ đó cho ông và dòng dõi làm sản nghiệp. Nếu Đức Chúa Trời đã hứa ban xứ này cho ông, thì điều đó chắc chắn sẽ được thành, và Abraham không được từ bỏ nó. Thậm chí có nhiều khó khăn sẽ xảy đến, nhưng ông cần phải giữ vững đức tin. Sau này ông có phạm những sai lầm, nhưng Đức Chúa Trời luôn bảo vệ đức tin của ông, sửa sai cho ông. Nhờ đó đức tin của ông tăng trưởng và hoàn thiện.
Như vậy chúng ta thấy Abraham không phải là người trung tín với lời hứa của Chúa, nhưng Đức Chúa Trời là Đấng thành tín, Ngài luôn luôn bảo hộ, phù trợ cho thần dân của Vương quốc của Ngài. Và Abraham đã lập bàn thờ để tạ ơn Chúa, đó là cách để ông bày tỏ đức tin vào hứa ngôn Chúa. Đức tin của Abraham đặt nền trên lời hứa Chúa. Cả cuộc đời, ý nghĩa, mục đích và hy vọng của ông đều nằm trong lời hứa Chúa về Vương quốc của Đức Chúa Trời. Amen.
Khi tôi học Sáng 12, Lời Chúa đã đụng chạm đến tôi một cách mạnh mẽ sâu xa. Đức tin của tôi dâng lên trong lòng. Tôi nghe thấy chính Chúa đang phán với tôi “Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn, ngươi sẽ là một nguồn phước”. Lòng tôi đầy dẫy sự vui mừng, tôi tiếp nhận sự kêu gọi của Chúa, tạ ơn Chúa và luôn tin rằng Lời này sẽ được ứng nghiệm trên đời sống của tôi. Do đó tôi thường xuyên công bố rằng tôi là nguồn phước của Đức Chúa Trời. Thời gian trôi qua, và càng ngày quyền năng của Lời Chúa càng bày tỏ rõ ràng trên đời sống của tôi. Phước hạnh Chúa đổ đầy trên đời sống tôi, nhiều người đã nhận được phước hạnh đời đời của Chúa. Tôi là một kẻ không ra gì và không có một hy vọng nào trong cuộc sống. Điều tôi chờ đợi trong quá khứ là cứ mỗi ngày sinh nhật của mình thì tôi lại đến gần với nấm mồ của mình một năm. Nếu không có Chúa, địa chỉ của tôi đã là một gò đất cỏ xanh. Tạ ơn Chúa vì lời hứa và sự kêu gọi của Ngài trên đời sống của tôi. Lời Chúa đã thay đổi hoàn toàn đời sống tôi. Halleluijah!
Đức Chúa Trời là Đấng đã hiện ra với Abraham ở U-rơ 4000 năm trước, ngày hôm nay cũng đang hiện diện giữa vòng chúng ta tại thành phố Odessa, Ngài cũng đang phán với mỗi chúng ta. Xin Chúa cảm động để chúng ta tiếp nhận sự kêu gọi của Ngài và sống một đời sống đầy vinh hiển Chúa. Amen.
Leave a Reply
Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.