QUYỀN NĂNG CỦA SỰ CẢM TẠ NGỢI KHEN p2 (Lu-ca 15)

SỰ THA THỨ

Lu-ca 15:11-32

Câu khóa 15:18-19 “Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha, 19không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi như đứa làm mướn của cha vậy.”

Sự ngợi khen thật là sự tuôn đổ tự nhiên từ một tấm lòng đã được tha thứ. Sự tha thứ của Đức Chúa Trời ban cho chúng ta trong CHÚA JESUS là nền tảng cần thiết cho sự ngợi khen, là mấu chốt của toàn mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời. chúng ta cầu xin Đức Thánh Linh khải thị cho chúng ta nhận biết được sự tha thứ của Đức Chúa Trời, và mở lòng ra để nhận sự tha thứ của Ngài ngày hôm nay. Amen.

  1. Điều gì ngăn trở chúng ta tiếp nhận sự tha thứ?

Vì cớ tội lỗi con người đã phá hủy và đánh mất mối quan hệ tuyệt vời với Đức Chúa Trời. Con người không còn được vui hưởng mối quan hệ thân thiết tuyệt vời này nữa. Từ lúc đó trong tâm linh con người luôn tồn tại một khoảng trống đau đớn, cô đơn. Con người trong vòng hàng ngàn năm qua đã cố gắng tìm kiếm nhiều những phương cách khác nhau để giải quyết vấn đề tội lỗi và hàn gắn lại mối quan hệ với Đức Chúa Trời. Nhưng mọi nỗ lực của con người là vô ích.

Đức Chúa Trời biết hết về chúng ta. Ngài biết tự thân con người không thể làm được điều gì cả. Thế nên Ngài đã thiết lập phương cách tha thứ tội lỗi thông qua sự chết của CHÚA JESUS. Nhưng sự tha thứ không phải là mục đích của Đức Chúa Trời. Đó là khởi đầu để phục hồi lại mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời, để qua sự tha tội chúng ta lại có thể vui hưởng mối quan hệ tuyệt vời với Đức Chúa Trời.

Mục đích chương trình cứu chuộc để tái lập mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời, nhưng chương trình không thực hiện được nếu chúng ta không chấp nhận.

Bạn nghĩ rằng ý tưởng được giải thoát khỏi tội lỗi sẽ làm chúng ta hứng khởi sao? – Không đâu. Điều ngạc nhiên là người ta lại không vui mừng hớn hở chạy ngay đến với Đức Chúa Trời để nhận được sự tha tội. Có những cản trở như sau:

1/ Chúng ta phải thừa nhận chúng ta sai. Tôi cho rằng điều khó khăn nhất với con người là chấp nhận mình không làm được điều gì đúng. Hầu hết mọi điều chúng ta làm là để mong sao không bị “mất mặt” và khỏi phải chấp nhận điều Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta. Chúng ta rất thích tự xưng công bình và để người khác khen ngợi công nhận chúng ta. Một trong những nguyên nhân là từ nhỏ chúng ta đã được dạy rằng “Hãy cố hết sức, nỗ lực” để tìm con đường riêng. Chúng ta hãnh diện vì đã tự làm được một cái gì đó. Tự mãn về những thành tích của riêng mình khiến chúng ta kiêu ngạo. Chúng ta muốn mình tự giải quyết vấn đề và chiến đấu cho đến khi những vấn đề và những nỗi đau khổ trở thành quá sức chịu đựng. Ngay cả lúc đó chúng ta cũng cố chống lại phương cách của Đức Chúa Trời và nói: “Tôi rất xấu hổ khi phải đến với Chúa như một người ăn xin. Đợi đến khi nào tôi thoát khỏi sự rắc rối nầy đã”. Chúng ta thường nghe người ta nói: “để khi nào tôi bỏ được rượu, thuốc lá, trở thành người tốt, thì tôi sẽ đến với Chúa, sẽ đi hội thánh”. Chúng ta cứ muốn tự sức mình chiến đấu mà không cần đến Chúa, mặc dù mọi nỗ lực của con người chống lại tội lỗi, nghiện ngập,… là vô ích.

2/ Trong sự ăn năn chúng ta thường thiếu một yếu tố chủ yếu, yếu tố đầu phục ý chỉ của Chúa. Sự ăn năn thật có một yếu tố chính yếu – đó là đầu phục Chúa. Đầu phục có nghĩa là hoàn toàn đặt mình dưới quyền người khác. Sự tha thứ thật khiến mối quan hệ giữa chúng ta với Đức Chúa Trời được phục hồi phải xoay quanh việc chúng ta đầu phục ý chỉ của Ngài. Không có sự đầu phục nầy chúng ta giống như một đứa trẻ bỏ nhà đi hoang đã quyết định trở về khi đã hết thời oanh liệt. Cậu ta có thể nói: “Tôi rất hối tiếc vì đã bỏ nhà ra đi, tôi muốn trở về, nhưng tôi không thích luật lệ của cha mẹ, tôi muốn được tự do để tóc dài, xăm trổ, ăn mặc và làm điều tôi muốn”.

Chúng ta thường cư xử như vậy với Chúa. Bạn có nói “Chúa ơi, con đang tự gây họa cho con, nếu Ngài đem con ra khỏi rắc rối nầy, con sẽ cố gắng không tái phạm nữa”. Nhưng trong lúc đó nhiều người vẫn nghĩ: “Nhưng con đang rất thích điều con đang làm và sẽ tiếp tục khi con thoát nạn!”

Chúng ta sẽ không có được mối tương giao mật thiết với Đức Chúa Trời theo cách đó, cũng như đứa trẻ không bằng lòng ở nhà với cha mẹ nó vậy.

3/ Đức Chúa Trời đang chờ đợi để tha thứ, nhưng một số trong chúng ta không chịu trở về để vui hưởng. Nếu người con trai hoang đàng chỉ hối hận về những lỗi lầm của mình nhưng lại không trở về nhà xin cha tha thứ thì sao? Một số người khốn khổ và hối tiếc vô cùng vì đã rơi vào tình trạng như vậy, họ cũng khóc lóc về tội lỗi mình nhưng nhất định không xin sự tha thứ của Đức Chúa Trời.

Giu-đa là thế đó. Ông hối tiếc vì phản nộp Chúa Giê-xu và muốn trả lại ba mươi miếng bạc mà ông đã nhận. Nhưng điều đó không ích gì, và tội lỗi của ông đã khiến ông tự treo cổ. Ông không bao giờ nghe được lời nói của Chúa Giê-xu trên thập tự giá: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết điều mình làm” (23:24).
Bạn có bị tội lỗi đè nặng đến nỗi định tự hủy mình không? Các nhà tâm lý cho rằng tội lỗi không giải quyết được khiến ta có khuynh hướng tự hủy. Chúng ta cố tự trừng phạt mình bằng cách trở thành những người nghiện rượu, những người tham ăn, những kẻ nghiện ma túy và những tên tội phạm.

Chúng ta có thể nghĩ rằng mình không xứng đáng để được tha thứ và tội lỗi của chúng ta quá khủng khiếp nên Đức Chúa Trời không thể tha thứ cho chúng ta được. Có thể có một số người không hiểu rằng Chúa muốn tha thứ cho họ, nhưng thường là do lòng kiêu ngạo khiến chúng ta không muốn nhận sự tha thứ trọn vẹn của Chúa. Chúng ta muốn nhận trách nhiệm tự đền tội và từ chối chấp nhận sự tha thứ của Chúa là phương cách duy nhất để chuộc tội chúng ta.

4/ Cũng có tồn tại trong vòng Cơ đốc nhân những hiện tượng như sau. Chúng ta có thể nói mình thừa nhận tội lỗi và nhận sự tha thứ của Ngài nhưng lại cư xử như thể chúng ta đang phải gánh chịu hậu quả của những tội lỗi đó. Nhiều người thuộc loại nầy đã trở thành những “công nhân Cơ Đốc”. Họ dâng đời họ để hầu việc Chúa với trong một mục vụ nào đó, nhưng họ làm việc vì bổn phận hơn là vì tình yêu và không hưởng được nhiều niềm vui khi hầu việc Đấng Christ. Có lúc tất cả chúng ta cũng đã cư xử như vậy. Thử tưởng tượng người con trai hoang đàng trở về và nói: “Cha ơi, con biết cha tha thứ cho con, nhưng con không đáng hưởng bữa tiệc vui mừng, cha cứ ăn mừng đi nhưng con không dự. Con không xứng đáng sống trong nhà cha, không xứng đáng ngồi cùng bàn với cha, vì vậy con sẽ ở ngoài. Con hứa sẽ làm việc cật lực từ sáng sớm đến chiều tối để đền bù lại phần gia tài con đã phung phí. Con không có quyền hưởng hạnh phúc nữa. Cha sẽ hãnh diện về cách con chuộc lại những điều kinh khủng mà con đã phạm”. Điều nầy nghe như tin kính và hy sinh lắm phải không? Bạn thử nghĩ xem Chúa thấy điều đó ra sao khi Ngài đã thu xếp sẵn một phương thức khác để giải quyết tội lỗi của chúng ta?

Đa-vít đã thưa với Chúa rằng: “Vì Chúa không ưa thích của lễ, bằng vậy, tôi chắc đã dâng; Của lễ thiêu cũng không đẹp lòng Chúa. Của lễ đẹp lòng Đức Chúa Trời ấy là tâm thần đau thương thống hối. Đức Chúa Trời ôi! Lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu” (Thi 51:16,17).

  1. Làm thế nào để nhận được sự tha thứ?

Lu-ca chương 15 kể câu chuyện về mối quan hệ cha con được phục hồi hoàn toàn. Người con đòi phần gia tài của mình và ra đi. Ở phương xa, anh ta sống trong sự phóng túng cho đến khi hết nhẵn tiền và bị bạn bè bỏ rơi. Đói khát và cô đơn, anh xin làm mướn cho một chủ trại và được giao cho việc chăn heo. Anh ta ăn thức ăn thừa của heo và ban đêm ngủ cùng chúng, cuộc sống chẳng hứng thú gì và một ngày kia anh ta tỉnh ngộ, nhận thấy mình đã sai lầm. Trong nhà cha anh ta, ngay cả đầy tớ cũng được ăn uống dư dật.

Hối hận sâu xa về tội lỗi của mình, anh ta biết mình không xứng đáng được đối xừ như một đứa con vì đã phá tán gia tài. Rồi anh ta quyết định trở về xin cha cho một chỗ làm việc ở nông trại, anh sẵn sàng làm việc như một đầy tớ. Với suy nghĩ đó, anh vội về nhà và khi gặp cha, anh đã thưa: “Con thật có tội với Trời và với cha, không đáng làm con của cha nữa…” Thay vì quở trách anh, người cha hết sức vui mừng. Ông ta ôm hôn anh, sai lấy quần áo mới cho anh mặc, đeo nhẫn vào ngón tay để tỏ rằng anh là con, là người kế nghiệp chính thức. Rồi ông ra lệnh làm thịt bê mập để dọn tiệc ăn mừng anh trở về (Lu-ca 15:11-32). Cũng vậy, Đức Chúa Trời chờ đợi mỗi người chúng ta quay về. Khi chúng ta thừa nhận mình đã sai lầm và sẵn sàng để Đức Chúa Trời sắp xếp cuộc đời chúng ta thì sự đáp ứng của Ngài cũng giống như sự đáp ứng của người cha trong câu chuyện. Ngài vui mừng vì chúng ta trở về, lấy quần áo mới mặc cho chúng ta và mở tiệc lớn ăn mừng vì “con ta đã mất mà nay tìm lại được”. Lòng của Đức Chúa Cha mong mỏi chúng ta, Ngài nói: “Con yêu dấu, ta biết hết những gì con đã làm, ta biết mọi hành động xấu xa, mọi suy nghĩ độc ác của con. Con đã phạm tội cùng ta và cùng người khác, nhưng ta tha thứ cho con. Hãy trở về. Hãy để ta cho con áo mới, lương thực và đổ ơn phước trên con. Hãy để ta yêu con và chữa lành những vết thương cùng tấm lòng tan vỡ của con”.

Khi ăn năn tội thì chúng ta phải tin rằng Đức Chúa Trời đã lắng nghe và Ngài đã tha thứ hết mọi tội lỗi cho chúng ta rồi. Chúng ta cần phải tuyệt đối tin vào tình yêu thương tha thứ của Đức Chúa Trời. Ê-sai 1:18 “Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên.” Ê-sai 43:25 “Ấy chính ta, là Đấng vì mình ta mà xóa sự phạm tội ngươi; ta sẽ không nhớ đến tội lỗi ngươi nữa.” Bạn thử tưởng tượng người con trai hoang đàng đến thưa với cha mình: “Cha ơi, con đã phạm tội, xin hãy tha thứ cho con”. Và không đợi câu trả lời, anh ta lặp lại: “Cha ơi, con đã phạm tội, xin hãy tha thứ cho con”. Mỗi ngày anh ta cứ nói đi nói lại điều ấy, và không chịu chấp nhận rằng cha anh đã tha hết cho anh ngay từ lần đầu tiên.

Chính tấm lòng kiêu ngạo không chịu tan vỡ cứ khăng khăng đòi tự mình đền lấy tội mình. Chúa Giê-xu nói: “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ” (Mat 11:28). Khi CHÚA JESUS phán những lời này, điều đầu tiên Ngài ngụ ý đó là gánh nặng của tội lỗi. Trong đời nầy không có gì nặng nề hơn là cố sức để gánh chịu hậu quả tội lỗi của chính mình. Khi chúng ta cứ còn làm điều ấy thì chúng ta không bao giờ biết được sự tha thứ của Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ không bao giờ kinh nghiệm niềm vui của một tấm lòng được tẩy sạch. Mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa không bao giờ là mối tương giao mật thiết. Sự cảm tạ của chúng ta sẽ chỉ là những lời rỗng tuếch.

Một gánh nặng hết sức to lớn rớt khỏi vai chúng ta khi chúng ta học tiếp nhận sự tha thứ trọn vẹn của Chúa. Nhu cầu cần được tha thứ của chúng ta phải là một nguồn vui mừng chứ không phải là nỗi thất vọng. Chỉ có một tấm lòng được tha thứ mới hiểu được tình yêu của Đức Chúa Trời. Càng được tha thứ nhiều chừng nào chúng ta càng yêu Ngài và càng cảm tạ Ngài chừng ấy. Khi đó chúng ta có thể hát như Đa-vít rằng: “Phước thay cho người nào được tha thứ sự vi phạm mình, Được khỏa lấp tội lỗi mình! Phước thay cho người nào Đức Giê-hô-va không kể gian ác cho; Và trong lòng không có sự giả dối! Hỡi người công bình, hãy vui vẻ và hớn hở nơi Đức Giê-hô-va! Ớ các người có lòng ngay thẳng, hãy reo mừng”. (Thi 32:1, 2, 11).

Be the first to comment

Leave a Reply