HÃY THÁO BỎ NHỮNG XIỀNG XÍCH NGĂN TRỞ NGỢI KHEN (Hê-bơ-rơ 12:1)

HÃY THÁO BỎ NHỮNG XIỀNG XÍCH

Hê-bơ-rơ 12:1 “1Thế thì, vì chúng ta được nhiều người chứng kiến vây lấy như đám mây rất lớn, chúng ta cũng nên quăng hết gánh nặng và tội lỗi dễ vấn vương ta, lấy lòng nhịn nhục theo đòi cuộc chạy đua đã bày ra cho ta, 2nhìn xem Đức Chúa Jêsus

Động từ “vấn vương” ở đây có nghĩa là xiềng xích trói buộc, cản trở, là những thứ gây chướng ngại trên đường đua. Kinh thánh so sánh cuộc đời Cơ đốc nhân giống như cuộc đua marathon. Một nhóm người hay đùa giỡn ác ý tặng cho người bạn một dây xích sắt to cột thêm một hòn đá nặng 50 cân ở đầu dây nữa. Họ xích đầu dây kia vào chân anh bạn ấy rồi ném chìa khóa đi. Họ trêu anh ta: “Nào! Bây giờ xem anh chạy nhanh cỡ nào!” không do dự, người bị xiềng bê hòn đá lên, kẹp vào nách và bắt đầu đi. Toét miệng cười, anh ta nói: “Cám ơn các bạn rất nhiều. Đây đúng là thứ tôi luôn ao ước đấy, dây xích với hòn đá của riêng tôi”. Bạn đã từng gặp ai thích bị xiềng chưa?

Để chúng ta có thể hết lòng cảm tạ Chúa, thì chúng ta cần phải gột rửa tấm lòng. Ngày hôm nay chúng ta sẽ đề cập đến 3 lĩnh vực: tội lỗi kín giấu, thái độ phê phán chỉ trích và lời nói. Xin Chúa giúp chúng ta trong năm cũ vứt bỏ đi những xiềng xích trói buộc, và đón năm mới với tấm lòng mới. Amen.

  1. Tội lỗi kín giấu:

Hầu hết Cơ Đốc nhân chúng ta đã bỏ đi những tội lỗi tỏ tường như trộm cắp, giết người, ngoại tình. Còn những gì chúng ta chưa từ bỏ thường được giấu trong trí và trong lòng. Chúa Giê-xu chỉ cho chúng ta biết nguồn gốc những vấn đề của chúng ta nằm trong những tư tưởng kín giấu không thấy được trong lòng chúng ta. Trong nhiều năm tôi phải tranh chiến với những tư tưởng bất chính, những thói quen xấu hổ. Điều nầy làm tôi luôn luôn có mặc cảm tội lỗi và tôi cầu xin Chúa tha thứ, giải thoát tôi khỏi sự cám dỗ, nhưng đâu vẫn hoàn đấy. Đó là cái vòng lẩn quẩn và tôi nghĩ chắc mình phải sống với nó suốt đời.

Nhưng điều nan giải nhất với con người chúng ta chính là điều Đức Chúa Trời muốn làm cho chúng ta. Vấn đề của tôi không còn là một tội lỗi tôi không ngăn chặn được, nhưng là một tội lỗi mà tôi không chắc rằng mình có muốn ngăn chặn nó. Trước đây, tôi tự coi mình như một nạn nhân không may của ma quỉ và nài xin Chúa giải thoát. Bây giờ Ngài cho biết là tôi có thể được giải thoát ngay tức khắc nếu tôi thật lòng muốn. Nếu tôi thật sự muốn từ bỏ những tư tưởng bất chính của mình, Chúa sẽ cất bỏ chúng và thay vào đó những tư tưởng của Christ. “Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Christ đã có” (Phi 2:5).

Gia-cơ 1:14 chép: “Nhưng mỗi người bị cám dỗ khi mắc tư dục xui giục mình”. Tôi phải xấu hổ thừa nhận rằng thật sự tôi đã thích thú với những tư tưởng kín giấu nầy. Dứt bỏ chúng thật ra không dễ dàng, Sa-tan cứ luôn miệng thì thầm vào tai tôi là kể từ giờ phút nầy trở đi đời sống tôi sẽ buồn tẻ. Cuối cùng tôi nói: “Lạy Chúa, con cám ơn Ngài vì tất cả những ý nghĩ nầy đã dạy con biết sự thật về chính con. Bây giờ, xin Ngài tha thứ cho con, xin hãy chiếm hữu tâm trí con. Con xin dâng cho Ngài và nếu muốn chiếu lên màn ảnh những tư tưởng của con thì con cũng bằng lòng, chỉ xin cho con có tâm trí của Đấng Christ”.

Có điều gì bạn đã cố từ bỏ mà không được chăng? Có thể đó là điều thấy rõ được như rượu, thuốc lá, ma túy; hay không rõ lắm như xem video quá nhiều, đọc những sách bậy bạ hay nghe những bài hát nhảm nhí. Bất cứ là gì thì vấn đề cũng bắt nguồn từ tư tưởng bạn. Giới y học cũng công nhận rằng họ có thể dùng sức mạnh để cất bỏ rượu, thuốc lá, ma túy và ngay cả những calori dư thừa ra khỏi một người, nhưng khi mà “thói nghiện tâm lý” vẫn còn thì người đó sẽ chứng nào tật nấy khi có cơ hội đầu tiên. “Thói nghiện tâm lý” là một từ ngữ chỉ một điều gì đó mà tâm lý và lòng chúng ta không chịu từ bỏ.

Hãy thành thật với chính bạn và với Đức Chúa Trời. Bạn có kín đáo thích thú sự yếu đuối của mình không? Bạn có cố từ bỏ nhưng đồng thời vẫn suy nghĩ và tơ tưởng đến nó không? Bạn có thật sự muốn từ bỏ không? Hãy trắc nghiệm sự thành thật của chính bạn đi. Khi một tư tưởng xấu xa xuất hiện – và nó sẽ xuất hiện để thử bạn đấy – hãy tưởng tượng nó được đưa lên màn ảnh. Hãy thú tội với Chúa và nói: “Con xin từ bỏ tư tưởng nầy. Con sẽ không nghĩ đến nữa. Nhất quyết không!”

Hãy quyết tâm suy nghĩ về một điều gì khác. Như Phao-lô khuyên: “Phàm điều chi chân thật, điều chi đáng tôn, điều chi công bình, điều chi thanh sạch, điều chi đáng yêu chuộng, điều chi có tiếng tốt, điều chi có nhân đức đáng khen, thì anh em phải nghĩ đến” (Philip 4:8). Khi Chúa thấy bạn dốc lòng mong muốn từ bỏ điều đang trói buộc, Ngài sẽ thêm đức tin để bạn có thể làm được.

Vấn đề của chúng ta không phải là do tội lỗi quá mạnh, nhưng chính chúng ta là người không chịu từ bỏ tội lỗi. Sự từ chối đầu phục của chúng ta trở thành một vấn đề nghiêm trọng hơn với sự thật phơi bày ra. Chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta cứ cứng đầu cứng cổ không chịu từ bỏ tội lỗi? “…Bởi lòng ngươi cứng cỏi, không ăn năn, thì tự chấp chứa cho mình sự giận về ngày thạnh nộ” (Roma 2:5). Việc viết bài thu hoạch của chúng ta chính là một phương pháp hữu hiệu để đấu tranh với những ham muốn tội lỗi kín giấu này. Chúng ta cần phải chân thành xưng hết ra những tội lỗi kín giấu. Nếu chúng ta không chịu ăn năn đầu phục Chúa khi qua những bài học Kinh thánh Chúa sửa trị chúng ta một cách nhẹ nhàng, thì Ngài đành phải dùng đến những biện pháp mạnh.

C.S.Lewis, tác giả người Anh nói rằng: “Đức Chúa Trời thì thầm với chúng ta khi chúng ta vui, Ngài nói với lương tâm chúng ta, nhưng la to trong những lúc chúng ta đau đớn, hoạn nạn. Đó là cái loa của Ngài để đánh thức những người điếc”. Hê-bơ-rơ 12:5-6 nói: “Lại đã quên lời khuyên anh em như khuyên con rằng: Hỡi con, chớ dể ngươi sự sửa phạt của Chúa, và khi Chúa trách, chớ ngã lòng. Vì Chúa sửa phạt kẻ Ngài yêu, hễ ai mà Ngài nhận làm con, thì cho roi cho vọt”. Nếu Đức Chúa Trời cho tôi gặp hoạn nạn hay ở trong những hoàn cảnh khó khăn để đem tôi đến gần Ngài hơn thì tôi chỉ có thể ngợi khen và cảm tạ Ngài vì những điều khiến tôi đau đớn đó đã lôi kéo sự chú ý của tôi.

Đức Chúa Trời không thường sử dụng những biện pháp như vậy để thu hút sự chú ý của chúng ta. Nhưng nếu Ngài phải hành động như vậy để cứu chúng ta khỏi bị hư mất hoàn toàn thì chúng ta có lý do để vui mừng. Những đau đớn, thử thách của chúng ta là những bằng chứng tình yêu Ngài đối với chúng ta. Ngài muốn giải thoát chúng ta khỏi từng tội lỗi nhỏ vương vấn quanh chân chúng ta vì nó làm chúng ta vấp ngã và không hiệp một với Cha trên trời.

  1. Thái độ chỉ trích xét đoán:

Một trong những tội lỗi tinh vi nhất chúng ta dễ vướng mắc là thái độ chỉ trích. Thái độ nầy gây ra nhiều đau đớn thậm chí còn hơn những căn bệnh thể xác. Chúa Giê-xu gọi sự chỉ trích là giết người. Ngài cũng nói: “Ai trong các ngươi là người vô tội, hãy trước nhất ném đá vào người” (Giăng 8:7). Những lời nói tiêu cực, chỉ trích, kết tội có thể hủy phá con người y như ném đá họ vậy. Nó làm đổ vỡ những cuộc hôn nhân, khiến con cái lìa bỏ gia đình và các nhóm chia rẽ. Con người trở nên bệnh tật khi tinh thần bị tổn thương quá nhiều do bị chỉ trích thường xuyên. Một số người rơi vào những chứng bệnh tâm thần, số khác thì phạm tội ác và quay ra uống rượu, dùng ma túy, ăn uống quá độ hoặc trở thành những người không hòa nhập được với xã hội hay những người thất bại kinh niên chỉ vì người ta cứ nhai đi nhai lại với họ rằng bất cứ điều gì họ làm cũng sai hết. Toàn xã hội xấu đi do nọc độc chết người của sự chỉ trích. Chỉ trích thâm nhập vào gia đình, lớp học, nhà thờ, các phương tiện thông tin, chính trị và quan hệ quốc tế. Thừa nhận thái độ chỉ trích của chúng ta là bước đầu tiên nhưng điều đó thật không dễ dàng. Thấy lỗi lầm của người khác là thói quen ăn sâu trong lòng hầu hết chúng ta. Khi chỉ trích xét đoán người khác, chúng ta cảm thấy dường mình tốt hơn họ, và lòng kiêu ngạo thích xưng công bình của chúng ta được ve vuốt.

Những tác hại của sự chỉ trích được bày tỏ rõ hơn hết trong hàng triệu gia đình vốn đã thành địa ngục do những lời nói và thái độ xấu xa. Dường như chúng ta thường làm tổn thương những người mà chúng ta nghĩ rằng mình yêu mến. Nhưng những người tuôn ra lời chỉ trích lại thường cảm thấy họ làm điều đúng. Chúng ta thường tự nhủ rằng chúng ta chỉ trích vì muốn nói lên sự thật và muốn giúp đỡ người khác mà thôi.

Chỉ trích có tác động độc hại cho cả 2 phía: phía người bị chỉ trích cũng như phía người thích chỉ trích. Không những gây tổn thương cho người khác mà chính người chỉ trích cũng bị tội lỗi này hại đến. Chỉ trích rất nguy hiểm cho những ai thích chỉ trích. Rô-ma 2:1 chép “Vậy, hỡi người kia, ngươi là ai mặc lòng, hễ đoán xét kẻ khác thì không thể chữa mình được; vì trong khi đoán xét họ, ngươi cũng lên án cho chính mình ngươi nữa, bởi ngươi đoán xét họ, mà cũng làm các việc như họ.” Chúng ta càng nói và nghĩ về những lỗi lầm, thất bại của người khác và càng cố gắng để sửa đổi họ thì chúng ta càng phạm tội.

Chúa Giê-xu nói: “Các ngươi đừng đoán xét ai để mình khỏi bị đoán xét. Vì các ngươi đoán xét người ta thể nào, thì họ cũng đoán xét lại thể ấy” (Mat Mt 7:1-2).Chỉ còn cách nhờ Chúa nhổ cây đà khỏi mắt chúng ta, chúng ta mới có thể giúp đỡ anh em chúng ta bỏ cọng rác. Mục đích là loại bỏ cả cây đà lẫn cộng rác – nhưng phải theo thứ tự trên.

Chúng ta phải thấy rõ bản chất của sự chỉ trích là tội lỗi khủng khiếp. Chúng ta phải xin Chúa tha thứ và dâng tư tưởng mình cho Ngài. Xin Ngài đổ đầy trong chúng ta tình yêu đối với những người mà ta thường chỉ trích. Thế nên khi một ý tưởng bắt lỗi ai thoáng qua tâm trí, chúng ta phải khước từ nó và thay vào đó, làm theo lời khuyên của Phao-lô: “…Điều chi có tiếng tốt, điều chi có nhơn đức đáng khen, thì anh em phải nghĩ đến” (Phi 4:8).

Thay vì chỉ trích hãy tạ ơn Chúa vì người khác. Khi bắt đầu nghĩ đến những điểm hay của người khác thì điều lạ lùng là chẳng bao lâu chúng ta sẽ thán phục, tán thưởng và cảm tạ Chúa về họ. Chẳng bao lâu những lỗi lầm của họ sẽ không còn nghiêm trọng như trước. Với thái độ thay đổi của chúng ta, Đức Chúa Trời có thể đưa tay ra và cất bỏ cái rác trong mắt anh em chúng ta.

  1. Để Chúa kiểm soát cái lưỡi:

Ngoài những tư tưởng chỉ trích, chúng ta cũng phải dâng cho Chúa cái lưỡi của mình để Ngài kiểm soát. Đã bao lần bạn hối tiếc những điều bạn lỡ lời nói sao? Cái lưỡi đã gây bao rắc rối cho con người. “Cái lưỡi là một quan thể nhỏ, mà khoe được những việc lớn, …đốt cháy cả đời người, chính mình nó đã bị lửa địa ngục đốt cháy… Cái lưỡi, không ai trị phục được nó, ấy là một vật dữ người ta không thể hãm dẹp được: đầy dẫy những chất độc giết người” (Gia-cơ 3:5, 6, 8). Các bậc làm cha làm mẹ có ý tốt thường cảm thấy phải nói đi nói lại cho những đứa con ở tuổi thiếu niên những lời khuyên nhủ dù họ biết chẳng ích lợi gì. Họ có biết đâu trong 99% trường hợp những lời nói của họ chỉ làm cho bọn trẻ tệ hơn. Những Cơ đốc nhân lắm lời đã làm cho nhiều người xa cách Chúa. Có thể chúng ta vẫn sai khi nói ra những điều tốt và thật: “chớ nói vào lỗ tai kẻ ngu muội, vì nó sẽ khinh dể sự khôn ngoan của các lời con” (Châm 23:9). Có lẽ cần nói với kẻ ngu muội một đôi điều, nhưng khi đã không chịu nghe thì không nên nói với họ nữa.

Việc chúng ta buộc phải nói cho người khác những gì mình nghĩ là họ phải biết, không đến từ Đức Chúa Trời nhưng từ thái độ chỉ trích dựa trên sự công bình riêng của chúng ta, và mỗi lời chúng ta “xây dựng” họ chỉ gây buồn phiền, đau đớn và bất hòa. Kinh thánh dạy chúng ta cần phải nói lẽ thật trong tình yêu thương. Nếu sự thật chúng ta nói ra mà không có tình yêu thương, thì không được phép nói. Ê-phê-sô 4:15 chép “nhưng muốn cho chúng ta lấy lòng yêu thương nói ra lẽ chân thật”.

Hãy dâng miệng lưỡi bạn cho Chúa – xin Ngài cầm giữ và sử dụng nó. Khi thấy cần nói bạn hãy hỏi: “Chúa ơi, điều con muốn nói có thật sự cần không?”. Nếu chúng ta yên lặng chờ đợi Ngài, Chúa sẽ ban những lời thích hợp để chúng ta nói những câu nhân từ, khích lệ, nâng đỡ, đáp ứng trực tiếp nhu cầu của mọi người theo cách mà chúng ta không bao giờ làm được với trí óc bình thường của chúng ta. Hãy nghĩ đến thành quả của cái lưỡi khi chúng ta để Chúa kiểm soát nó. Lúc đó những người chúng ta nói chuyện sẽ lắng nghe thay vì quay đi. Đức Chúa Trời sẽ nói qua chúng ta và họ sẽ nghe lời Ngài. Kể từ nay bạn có thể là người luôn luôn khích lệ mọi người bằng lời nói. Gặp bạn, họ sẽ vui mừng vì biết bạn luôn luôn có lời tử tế và yêu thương. Mọi người tìm gặp bạn vì những lời nói giúp họ cảm thấy vui tươi chứ không thất vọng, chán nản.

Sự hiệp một với Đấng Christ ngày càng trở thành hiện thực khi chúng ta dâng tội lỗi kín giấu, tư tưởng và lời nói cho Ngài. Đức Thánh Linh có thể liên tục chiếm hữu những lãnh vực mới đó trong đời sống chúng ta. Với tấm lòng trong sạch và cái lưỡi đầu phục, sự ngợi khen ngày càng có ý nghĩa phong phú và sâu xa hơn.

Sự công bình và ngay thẳng là điều kiện cho sự ngợi khen thật, nhưng chúng ta không thể tự mình đạt những điều nầy. Đó là tặng vật rộng rãi của Đức Chúa Trời cho một tấm lòng ăn năn.

 

Be the first to comment

Leave a Reply