ĐIỀU RĂN THỨ BA: chớ lấy danh Đức Chúa Trời mà làm chơi

ĐIỀU RĂN THỨ BA:

“Ngươi chớ lấy danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mà làm chơi. Vì Đức Giê-hô-va chẳng cầm bằng vô tội kẻ nào lấy danh Ngài mà làm chơi.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:7).

Đức Chúa Trời là Đấng thánh khiết chí cao, Ngài là Đấng oai nghi, thật đáng kính sợ. Các loài tạo vật không thể nào đứng trước sự oai nghi vinh hiển đáng kinh sợ của Ngài. Trong Ê-sai chương 6 có miêu tả về khải thị mà tiên tri Ê-sai thấy trong đền thờ Chúa, ông thấy những sê-ra-phim đứng bên trên Ngài; mỗi sê-ra-phim có sáu cánh, hai cái che mặt, hai cái che chân và hai cái dùng để bay. Các sê-ra-phim cùng nhau kêu lên rằng: Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Đức Giê-hô-va vạn quân! Khắp đất đầy dẫy sự vinh hiển Ngài! Đứng trước Đức Chúa Trời oai nghi, các thiên thần thậm chí không dám nhìn Ngài, mà phải dùng 2 cánh để che mặt lại. Đức Chúa Trời là Đấng thật đáng kính sợ!

Trong Kinh thánh danh xưng của Đức Chúa Trời tượng trưng cho chính Ngài, cho sự hiện diện của Ngài. Lấy danh Chúa làm chơi bày tỏ sự không tôn kính, khinh lờn đối với danh Chúa. Không tôn kính đối với danh của Ngài cũng chính là không tôn kính đối với chính Ngài, đây là tội bất kính.

Hai chữ “làm chơi” trong nguyên tác của Thánh Kinh có mang ý nghĩa là: làm cho trở thành vô dụng, làm cho bị hủy hoại, làm cho trở thành dối trá, dùng để lường gạt. Như vậy, chúng ta có thể diễn ý điều răn thứ ba như sau:

“Ngươi chớ đùa cợt khinh lờn danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời! Ngươi chớ làm cho danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi trở thành vô dụng! Ngươi chớ làm cho danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi bị hủy hoại! Ngươi chớ làm cho danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi trở thành dối trá! Ngươi chớ làm cho danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi trở thành phương tiện để lường gạt!”

  1. Lấy danh Chúa làm chơi trong sự thề, hứa nguyện:

 Thề là hứa hoặc tuyên bố một cách nghiêm trọng với lòng chân thật rằng mình đã làm hay không hề làm hay sẽ làm một điều gì. Để chứng tỏ sự nghiêm trọng và chân thành của một lời hứa, người ta thường nhân danh một bậc cao trọng hơn mình để thề. Khi một người nhân danh Chúa để thề mà không giữ trọn lời thề của mình thì người ấy đã lấy danh Chúa mà làm chơi.

Sau này CHÚA JESUS dạy trong Ma-thi-ơ 5:33-37 như sau: “33Các ngươi còn có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ thề dối, nhưng đối với Chúa, phải giữ vẹn lời thề mình. 34Song ta phán cùng các ngươi rằng đừng thề chi hết: đừng chỉ trời mà thề, vì là ngôi của Đức Chúa Trời; 35đừng chỉ đất mà thề, vì là bệ chân của Đức Chúa Trời; đừng chỉ thành Giê-ru-sa-lem mà thề, vì là thành của Vua lớn. 36Lại cũng đừng chỉ đầu ngươi mà thề, vì tự ngươi không thể làm cho một sợi tóc nên trắng hay là đen được. 37Song ngươi phải nói rằng: phải, phải; không, không. Còn điều người ta nói thêm đó, bởi nơi quỉ dữ mà ra.” Tại sao chúng ta lại không nên thề nguyện? Thề nguyện là để chứng tỏ lời nói của mình là thành thật, để cho người nghe tin vào lời mình nói. Đó là do nhân cách của mình có vấn đề, không gây được sự tin tưởng cho người khác. Thay đổi nhân cách là chuyện lâu dài và khó nhọc, còn thề nguyện là phương cách dễ dãi và nhanh nhất để đạt được niềm tin của người khác. Điều mà Đức Chúa Trời muốn là để chúng ta không sống dối trá, mà sống chân thật trước mặt Chúa. Chúng ta cần phải xây dựng một nhân cách trung thực, để những lời chúng ta nói ra là thật, là có “trọng lượng”, và người khác tin tưởng chúng ta, tin lời nói của chúng ta, để chúng ta không cần phải thề nguyện.

  1. Lấy danh Chúa làm chơi trong sự đùa giỡn, rủa sả, vô cớ gọi danh Chúa:

Khi con người đem danh Chúa, đem cả lời Chúa ra để làm trò mua vui tiêu khiển giải trí thì đang phạm vào điều răn thứ ba. Có người hay có thói quen nói rằng “Chúa phán thế này, Chúa phán thế nọ…” mặc dù Chúa không phán như vậy là đang phạm tội bất kính. Có người quen miệng dùng danh Chúa trong những câu rủa sả, mắng nhiếc. Và, có người luôn miệng kêu danh Chúa một cách vô cớ, mà chúng ta thường nói là thói quen mở miệng kêu “ối trời ơi”!

  1. Lấy danh Chúa làm chơi trong sự cầu nguyện, thờ phượng, rao giảng chiếu lệ:

Một hình thức lấy danh Chúa làm chơi mà hầu hết các Cơ-đốc nhân đều vấp phạm, đó là trong khi cầu nguyện, trong khi rao giảng, trong khi thờ phượng Chúa… miệng nói đến danh Chúa, hoặc trực tiếp thưa chuyện với Chúa mà lòng thì không hề nghĩ đến Chúa.

Họ cầu nguyện như cái máy, cầu nguyện chiếu lệ, hoặc cố vận dụng những ngôn từ hoa mỹ cho người khác nghe và thán phục sự cầu nguyện của họ chứ không phải đang chân thành thưa chuyện với Chúa.

Họ làm chứng, rao giảng về Chúa nhưng lòng họ đang tìm cách phô trương kiến thức, tài hùng biện của mình mong người nghe thán phục, hoặc họ đang nghĩ đến những điều khác, chỉ mong sao cho xong việc, hết trách nhiệm.

Họ đến dự nhóm họp thờ phượng Chúa, miệng hát thánh ca, đọc Thánh Kinh nhưng chỉ là một thói quen chiếu lệ, không có sự rung cảm từ đáy lòng trước tình yêu và sự oai nghiêm, thánh khiết của Chúa. Vì thế, ngay trong giờ thờ phượng, họ vẫn cứ xem điện thoại, xì xào bàn tán chuyện làm ăn, mua bán, … thậm chí, còn có người cắt móng tay, móng chân!

CHÚA JESUS nói về tội lỗi này trong Ma-thi-ơ 15:8 “7Hỡi kẻ giả hình! Ê-sai đã nói tiên tri về các ngươi phải lắm, mà rằng: 8Dân nầy lấy môi miếng thờ kính ta; Nhưng lòng chúng nó xa ta lắm.

  1. Lấy danh Chúa làm chơi trong sự mưu lợi bất chính:

Ngày nay, nhiều người mượn danh Chúa để tạo dựng địa vị, danh tiếng, tài sản cho bản thân, hoặc cho gia đình và dòng họ của mình. Hầu việc Chúa, đối với họ trở thành một nghề nghiệp chuyên môn. Một người có thể chọn lựa đến quản nhiệm một Hội Thánh dựa trên những quyền lợi vật chất mà Hội Thánh có thể cung cấp cho mình, chứ không dựa trên tiếng gọi của Chúa. Ưu tiên một dường như luôn luôn thuộc về những Hội Thánh đông tín đồ, trả lương cao cho người chăn. Nhìn chung, nhiều bầy chiên bé nhỏ, nghèo vật chất không có người đến chăn nhưng nhiều Hội Thánh có đến bốn năm người chăn. Nói đến việc lấy danh Chúa để mưu lợi bất chính thì không thể không nói đến những “nhà truyền giáo” lường gạt nổi tiếng trên truyền hình. Đài truyền hình ABC tại Hoa Kỳ đã nêu lên sự lạm dụng tiền bạc của những người được gọi là các nhà “truyền giáo TV”. Mỗi nhà “truyền giáo Ti Vi” này sống giàu sang nhung lụa trên số tiền dâng hiến, đóng góp của những người nhẹ dạ.

Kết luận

Trong Xuất 20:24 có 1 lời hứa như sau: “Phàm nơi nào có ghi nhớ danh ta, ta sẽ đến và ban phước cho ngươi tại đó.” Nơi nào Chúa được tôn kính, danh Chúa được tôn cao, thì Đức Chúa Trời sẽ đến đó để ban phước cho chúng ta.

Một ngày kia, Đức Chúa Trời sẽ phán xét một cách công chính tất cả những sự “lấy danh Chúa làm chơi”. Lời Chúa phán:

“Đức Chúa Trời chẳng chịu khinh dễ đâu!” (Ga-la-ti 6:7).

“Vả, ta bảo các ngươi, đến ngày phán xét, người ta sẽ khai ra mọi lời hư không mà mình đã nói; vì bởi lời nói mà ngươi sẽ được xưng là công bình, cũng bởi lời nói mà ngươi sẽ bị phạt.”(Ma-thi-ơ 12:36, 37).

Cầu xin Đức Thánh Linh luôn nhắc nhở để chúng ta đừng phạm tội “lấy danh Chúa làm chơi”, và luôn cáo trách khi chúng ta lỡ vấp phạm để chúng ta biết mà ăn năn. Điều quan trọng là chúng ta cần phải có thái độ kính sợ Chúa. Amen.

Be the first to comment

Leave a Reply