CHÚA JESUS LÀ BẠN CỦA TỘI NHÂN (Mác 2:13-17)

Câu khóa 2:17
Trong phân đoạn Kinh thánh này Mác chép lại sự việc CHÚA JESUS kêu gọi một tội nhân bị xã hội khinh rẻ là người thu thuế Lê-vi, ban cho anh ta Lời kêu gọi và giải thoát anh ta khỏi tội lỗi, ban cho Lê-vi ân điển trở thành môn đồ của mình. Cầu xin Chúa soi sáng con mắt lòng chúng ta ngày hôm nay để mỗi chúng ta nhìn thấy mình qua Lời Chúa. Amen.

1. CHÚA JESUS làm gì nơi mé biển? (13)
Chúng ta xem câu 13 “13Bấy giờ, Đức Chúa Jêsus lại trở về phía mé biển; cả dân chúng đến cùng Ngài, rồi Ngài dạy dỗ họ.” Dần dần thì những cánh cửa nhà hội đóng lại trước mặt CHÚA JESUS. Tôn giáo sẽ không chấp nhận lẽ thật. Giờ đây hội thánh nhóm lại bất kể nơi nào, và bục giảng có thể là một quả đồi hay là chiếc thuyền đánh cá. Lại một lần nữa ở đây chúng ta thấy công việc chính yếu của Chúa JESUS là giảng dạy Lời ĐỨC CHÚA TRỜI.
Người ta đến với Chúa trông chờ Chúa làm phép lạ để giải quyết những nan đề, những nhu cầu cấp thiết của họ: thiếu tiền, sức khỏe, hôn nhân. Nhưng đối lại CHÚA JESUS dạy lời Chúa, vì chỉ Lời Chúa mới đem đến sự tái sinh cho tội nhân. Và chỉ trong Lời Chúa có chìa khóa để giải quyết mọi nan đề trong cuộc sống.
Chúng ta thấy trong chức vụ CHÚA JESUS làm nhiều phép lạ, Ngài chữa lành mọi bệnh tật, Ngài đuổi quỷ, hoá bánh, làm người chết sống lại… Nhưng tất cả những phép lạ là để giúp cho người ta tin Ngài là Đấng Christ, và tin vào những lời Ngài rao giảng, và kết quả của đức tin đó là vâng phục làm theo lời Ngài. Trong chức vụ hầu việc Chúa chúng ta rất cần quyền năng của Chúa để chinh phục tội nhân, nhưng những phép lạ không phải là nền tảng cho đức tin. Nhiều người nói: “tôi phải thấy phép lạ rồi mới tin”, nhưng chúng ta đọc trong Lu-ca chương 16 “30Người giàu nói rằng: Thưa Áp-ra-ham tổ tôi, không phải vậy đâu; nhưng nếu có kẻ chết sống lại đến cùng họ, thì họ sẽ ăn năn. 31Song Áp-ra-ham rằng: Nếu không nghe Môi-se và các đấng tiên tri, thì dầu có ai từ kẻ chết sống lại, chúng nó cũng chẳng tin vậy.” Đức tin thật đặt nền trên sự vâng phục lời ĐỨC CHÚA TRỜI.

2. CHÚA JESUS nhìn thấy ai? (14) Lê-vi có cuộc sống như thế nào?
Chúng ta xem câu “14Ngài vừa đi qua thấy Lê-vi, con A-phê, đang ngồi tại sở thâu thuế, thì phán cùng người rằng: Hãy theo ta. Người đứng dậy theo Ngài ”. Chúng ta suy nghĩ một chút về Lê-vi. Lê-vi là một người thu thuế. Vào thời Chúa JESUS tất cả những trục giao thông chính yếu của thế giới cổ đại đều đi qua xứ Ga-li-lê. Trục giao thông dọc theo mé biển, nối từ Đa-mascus đến Ai-cập đi qua Ga-li-lê. Con trai của vua Hê-rốt Đại Đế là Hê-rốt Antipa tể trị ở vùng Ga-li-lê. Ca-bê-na-um là thành phố giáp biên với những lãnh địa khác, nên hiển nhiên sở thuế hải quan được đặt ở đây. Và Lê-vi là nhân viên thu thuế đặc vụ của cơ quan này.
Trong thời Chúa Giê-xu, thu thuế là một trong những nghề bị xã hội ghét bỏ miệt thị và coi thường. Dân tình thường không hề biết là mức thuế chính xác phải trả là bao nhiêu, cho nên những kẻ thu thuế cố gắng hết mức để có thể moi được bao nhiêu tiền, rồi nộp một phần vào ngân khố, còn thừa lại bao nhiêu thì cho vào túi riêng của mình. Người thu thuế bị kể chung với “kẻ có tội” (c. 16) và “phường đĩ điếm” (Ma-thi-ơ 21:31). Ở Israel có câu ngạn ngữ: “trên núi có chó sói, còn trong thành phố có kẻ thu thuế”. Lê-vi là người bị cả xã hội miệt thị, khinh ghét. Thế nên tuy có tiền nhưng anh ta sống trong cô đơn, không có sự tôn trọng, không có bạn bè, xã hội không chấp nhận. Lê-vi cũng chẳng hơn gì người mắc bệnh phong hủi bị mọi người xa lánh ghẻ lạnh.
Thế nhưng tuy biết nghề thu thuế bị khinh miệt như vậy, tại sao Lê-vi lại vẫn trở thành người thu thuế? Chúng ta phải biết Lê-vi là một người rất thông minh, có trình độ học vấn cao. Vì chính quyền phải chọn ra những con người ưu tú để đặt vào chỗ rất quan trọng như sở thuế hải quan. Mặc dù rất ưu tú, nhưng Lê-vi không có mục đích sống đích thực, không có hướng đi đúng cho cuộc đời. Anh ta muốn chọn cho mình một mục đích sống, để anh có thể đầu tư tài năng, sức lực, tuổi trẻ vào đó. Nhưng không ai nói cho anh ta biết. Anh ta nhìn ra xung quanh, và thấy rằng đa số sống để kiếm tiền làm giàu và sống để thoả mãn ham muốn xác thịt. Và thế là anh ta cũng tiếp nhận điều đó là mục đích sống cho mình. Để kiếm tiền nhiều và nhanh thì chỉ có thu thuế là tốt nhất, nên anh ta đã gửi bộ hồ sơ xin việc CV đến sở thuế. Người ta nhanh chóng nhận Lê-vi vào làm việc vì nhìn thấy tài năng và sự thông minh của anh ta. Lê-vi với sự nhanh nhạy, thông minh thăng tiến nhanh trong công việc. Anh ta rất hiệu quả và được lòng cấp trên. Nhưng đối với đồng bào của mình, Lê-vi trở thành kẻ thù. Không có ai làm bạn với anh ta. Người ta khinh bỉ anh ta. Lúc đầu lương tâm cũng day dứt, nhưng rồi đâm lao phải theo lao, anh ta càng trở nên tàn nhẫn hơn trong việc thu thuế. Anh ta xây nhà đẹp, mua xe đẹp, thường xuyên tụ tập nhậu nhẹt. Nhưng những chuyện đó không khoả lấp được sự cô đơn và tuyệt vọng trong tâm hồn.
Chúng ta xem lại câu 14 “14Ngài vừa đi qua thấy Lê-vi, con A-phê, đang ngồi tại sở thâu thuế.” Tại sao khi CHÚA JESUS đến, tất cả dân chúng đến với Ngài, còn Lê-vi ngồi một mình cô đơn tại sở thu thuế? Thời đó CHÚA JESUS là một người rất nổi tiếng. Chắc là Lê-vi đã nghe nhiều về CHÚA JESUS, và muốn gặp được Ngài. Nhưng Lê-vi không dám đến đó. Tâm hồn của anh ta khao khát được đổi đời, khao khát được giải thoát. Khi Chúa JESUS nhìn thấy anh ta, có nghĩa là Chúa nhìn thấy sự đau đớn của tâm hồn và Chúa biết anh ta cần gì, Chúa biết những nan đề của anh anh ta. Chúa Giê-xu đã đến, gọi một người bị xã hội ruồng bỏ như anh ta làm môn đệ của Ngài. CHÚA JESUS cần người mà không ai cần. Ngài muốn trở thành bạn của tội nhân.

3. CHÚA JESUS đã kêu gọi anh ta như thế nào? (14b) Lời phán đó có ý nghĩa gì đối với cá nhân anh ta? Chúng ta hãy suy gẫm về sự thương xót và hy vọng của Chúa.
Chúa phán: “Hãy theo ta”. “Hãy theo ta” đồng nghĩa với việc được tha tội và nhận được sự cứu rỗi và đồng một lúc nhận được sự kêu gọi. “Hãy theo ta” nghĩa là trở thành môn đệ của Chúa Jesus, học và sống theo Lời dạy của Ngài. “Hãy theo ta” là từ bỏ quá khứ tội lỗi cũ và bắt đầu cuộc đời mới.
Tại sao CHÚA JESUS lại ban lời phán cho Lê-vi là “Hãy theo ta”? đối với người phong hủi Chúa phán: “Ta muốn, hãy sạch đi”, với người bại Ngài phán “hãy đứng dậy vác giường mà đi”. Lời cứu rỗi dành cho Lê-vi là “Hãy theo ta”, bởi vì nan đề chính yếu của Lê-vi là định hướng cuộc đời, là mục đích sống. Lê-vi sa đọa vào đời sống tội lỗi, bởi vì anh ta không có mục đích sống. Anh ta là một người có hoài bão, có trí thông minh, anh ta cũng muốn sống một đời sống cao đẹp, nhưng trở thành tội nhân chỉ vì không có định hướng đúng cho cuộc đời.
Thực ra Lê-vi rất muốn đoạn tuyệt vứt bỏ đời sống tội lỗi cũ, nhưng mặc cảm không buông tha anh ta. Chỉ khi trở thành môn đệ của Chúa JESUS thì Lê-vi mới được giải thoát khỏi mặc cảm của quá khứ tội lỗi. Chỉ Chúa JESUS mới yêu thương tiếp nhận một kẻ thu thuế như Lê-vi. Lời của Chúa JESUS “hãy theo Ta” đem đến sự giải thoát và sự cứu rỗi cho Lê-vi.. Vì vậy Lê-vi sau khi nghe lời mời gọi của Chúa, anh ta ngay lập tức biết đây là cơ hội nhận được sự cứu rỗi, cơ hội đổi đời. Anh ta quyết định ngay lập tức. Rõ ràng là Lê-vi đã quá chán ngán đời sống cũ rồi. Tin lành theo Lu-ca chép rõ hơn (5:28) rằng Lê-vi bỏ lại hết, kể cả túi tiền, để theo Chúa.
Ngoài ra chúng ta hãy xem CHÚA JESUS là Đấng như thế nào khi Ngài phán “hãy theo Ta”? chúng ta thấy uy quyền tối thượng của một Đấng chinh phục đắc thắng. Ngài đến để giải phóng những tội nhân như Lê-vi, mặc dù rất giàu có và thành công nhưng cũng đang oằn oại dưới ách nô lệ của tội lỗi. Ngài ban cho họ sự phục hồi và một đời sống mới, trở thành môn đồ của Ngài.

4. Lê-vi đã có quyết định như thế nào? (14b)
Lê-vi đứng dậy theo Chúa. Có thể nói, quyết định theo Chúa của Lê-vi khó hơn quyết định của các ngư phủ Phi-e-rơ, Anh-rê, Giăng và Gia-cơ. Vì các ngư phủ còn có thể trở lại với nghề cũ, riêng Lê-vi, một khi đã theo Chúa, không thể trở lại với nghề thu thuế được nữa. Theo Chúa là một quyết định dấn thân, anh ta đã từ bỏ tất cả: đời sống cũ, công việc, tiền bạc để theo Ngài. Cũng vậy chúng ta không thể cùng một thời điểm bước đi trên hai con đường, chúng ta không thể theo Chúa nửa vời được, theo Chúa là từ bỏ đời sống cũ, đời sống tội lỗi, những ham muốn, những lý tưởng của thế gian, để dấn thân và hết lòng theo Chúa đến cuối cùng.
Giả sử như Lê-vi không theo Chúa thì điều gì xảy ra? có lẽ anh ta sẽ rất giầu có, có nhiều tiền, nhưng bị mọi người khinh ghét nguyền rủa, rồi cuối cùng đi vào quên lãng như bao nhiêu người thâu thuế khác. Nhưng Lê-vi quyết định theo Chúa, anh ta ngay lập tức nhận được 3 điều sau:
1/ anh ta được tha tội và được cứu rỗi. Anh ta cuối cùng có thể hoàn toàn cắt đứt được quá khứ nhơ nhuốc đáng hổ thẹn. Có thể anh ta sẽ nghèo hơn, nhưng cuối cùng anh ta có thể nhìn thẳng vào quá khứ mà không bị lương tấm cắn rứt.
2/ anh ta mất việc, nhưng nhận được sứ mệnh vĩ đại, trở thành “tay đánh lưới người”. Anh ta đã bỏ việc nhỏ để làm việc lớn và được lưu danh muôn thuở.
3/ có lẽ điều mà anh ta không chờ đợi nhất đó là quyết định theo Chúa đem đến cho anh ta sự nổi tiếng và vinh quang muôn đời. Chúa đã sử dụng trình độ học vấn của anh để viết nên Phúc âm Ma-thi-ơ, là Phúc âm duy nhất chép đầy đủ Bài giảng trên núi nổi tiếng của Chúa JESUS. Một cuộc đời có giá trị vì đã theo Chúa. Theo Chúa phải dấn thân phải trả giá nhưng phần thưởng của người theo Chúa không có gì trên đời này có thể đổi lại được.

5. CHÚA JESUS ăn uống cùng ai? Tại sao những người này lại theo Ngài? (15)
Chúng ta xem câu “15Đức Chúa Jêsus đang ngồi ăn tại nhà Lê-vi, có nhiều người thâu thuế và kẻ có tội đồng bàn với Ngài và môn đồ Ngài; vì trong bọn đó có nhiều kẻ theo Ngài rồi.” Ở đây chúng ta thấy Lê-vi đã thay đổi, anh ta bắt đầu sống ban cho. Một kẻ ích kỷ trước kia chỉ nghĩ đến mình, bây giờ làm một bữa tiệc thịnh soạn, mời những người đồng nghiệp và đĩ điếm đến để họ cũng gặp được Chúa JESUS. CHÚA JESUS không khinh rẻ Lê-vi và những người cùng hội cùng thuyền của anh ta. CHÚA JESUS đến nhà Lê-vi để trở thành bạn hữu của anh ta và những tội nhân giống anh ta. Bức tranh Chúa JESUS ngồi ăn cùng bàn với những kẻ thâu thuế và đĩ điếm là tượng trưng cho Nước Thiên đàng. Ở trên đó những tội nhân như chúng ta sẽ được ngồi cùng bàn với Cha của chúng ta là ĐỨC CHÚA TRỜI thánh khiết.

6. Tại sao các thầy thông giáo và người pha-ri-si lại phán xét CHÚA JESUS? (15,16) Nan đề của họ là gì?
Chúng ta xem câu “16Các thầy thông giáo thuộc phe Pha-ri-si thấy Ngài ăn với bọn thâu thuế và kẻ phạm tội, thì nói với môn đồ Ngài rằng: Người cùng ăn với kẻ thâu thuế và kẻ có tội sao! ” Những lãnh đạo tôn giáo nghe thấy tiếng ca hát vui vẻ, ngửi thấy mùi thịt nướng barbeque thơm điếc mũi, thì đi xem chuyện gì xảy ra. Họ thấy Chúa JESUS ở cùng với phường đĩ điếm và kẻ thu thuế, thì phán xét Chúa. Tại sao họ lại phán xét Chúa? Vì theo quan điểm của họ, tội nhân chỉ là nhiên liệu dành cho hoả ngục, những kẻ như Lê-vi không thể thay đổi được. Người Nga có câu ngạn ngữ: “Chỉ có nấm mồ mới sửa được bệnh gù lưng”.

7. Ai cần đến bác sỹ? (17a) CHÚA JESUS đến với ai? Tại sao CHÚA JESUS lại đến để gọi những người mắc bệnh tội lỗi?
Chúng ta xem câu “17Đức Chúa Jêsus nghe vậy, bèn phán cùng họ rằng: Chẳng phải kẻ mạnh khỏe cần thầy thuốc đâu, nhưng là kẻ có bịnh; ta chẳng phải đến gọi người công bình, nhưng gọi kẻ có tội”. Đối lập với những thầy thông giáo, Chúa JESUS coi tội nhân là những kẻ có bệnh. Khi bệnh nhân được chữa trị thì trở thành người khỏe mạnh bình thường. Chỉ người có bệnh mới tìm đến với bác sỹ để chữa bệnh. Tuy nhiên có nhiều bệnh nhân, do không biết mình có bệnh, hoặc cho rằng mình không cần đến bác sỹ thì không đến với bác sỹ. Cũng như vậy Chúa JESUS nói rằng chỉ những ai công nhận mình có tội, mới tìm đến với Chúa JESUS để nhận được sự tha tội. Tội nhân khi gặp được Chúa JESUS sẽ được thay đổi và trở thành những con người mới.
Cuộc đời tôi trước khi gặp Chúa giống Lê-vi, tôi không có định hướng cho cuộc đời. Tôi luôn trăn trở sống cho mục đích gì, đầu tư cuộc đời, sức lực, năng lực vào cái gì? Học hết năm thứ 3 đại học thì tôi bỏ vì thấy chuyên ngành của mình học không có tương lai: tôi học văn học Nga, mà lúc đó Liên xô vỡ. Tôi không biết phải đi đâu. Đêm đêm tôi thao thức vì trăn trở về tương lai bế tắc. Tôi còn nhớ ký ức như sau. Hàng tháng trời tôi thức nhìn một ngôi sao qua cửa sổ phòng trong ký túc xá trên tầng 9. Cả đêm mình tôi thao thức cùng ngôi sao cô đơn đó. Đêm nằm xuống thấy ngôi sao, bình minh ló rạng vẫn ngôi sao đó. Rồi tôi kết thân cùng một đám bạn say mê nhạc rock. Nhạc rock dẫn chúng tôi vào thế giới của sự nổi loạn và dẫn đến xu hướng tự hủy diệt. Tôi để tóc dài, hút thuốc, uống rượu và vùi mình trong âm thanh hỗn loạn của rock metal. Lần đầu tiên khi tôi gặp những giáo sĩ truyền giáo, họ còn sợ tôi đến mức độ không dám nói chuyện. Nhưng vì tò mò cuối cùng tôi cũng mò ra được nơi họ nhóm lại và đến đó. Rồi tôi bắt đầu học Kinh thánh với mục sư và qua Kinh thánh tôi gặp được CHÚA JESUS, nhận được sự kêu gọi của Ngài “hãy theo Ta”. Tôi trở thành môn đồ của Ngài. Cuộc đời tôi từ đó có mục đích đích thực, có định hướng thật. Tạ ơn Chúa.
Tác giả Mác từ 1:40-45 kể về người bị phong hủi, 2:1-12 kể về người bại liệt, 2:13-17 kể về người thu thuế. Có gì chung giữa 3 con người này: họ tượng trưng cho tất cả nhân loại, tất cả các dạng tội nhân. Họ khổ sở, quằn quại dưới sự hành hạ và quyền cai trị của tội lỗi. Bản thân họ không có năng lực để tìm đến Chúa. CHÚA JESUS chỉ bởi sự thương xót mà chủ động đến để giải thoát tất cả tội nhân, ban sự tha tội và cứu rỗi, ban cho đời sống mới. Sáng kiến xảy ra từ phía CHÚA JESUS. CHÚA JESUS chủ động đến với tội nhân để cứu họ. Ngài là Đấng chinh phục đến vương quốc của tội lỗi để giải thoát tội nhân, để ban sự cứu rỗi, sự phục hồi và sự tạo dựng mới, làm cho tội nhân thành dân mới trong Vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời. Amen.

Be the first to comment

Leave a Reply