QUYỀN NĂNG CỦA SỰ CẢM TẠ NGỢI KHEN p4 (Giăng 11:1-46)

SỰ CẢM TẠ NGỢI KHEN KHIẾN NGƯỜI CHẾT SỐNG LẠI

Giăng 11:1-46

Câu khoá 11:40-41 “40Đức Chúa Jêsus lại phán: Ta há chẳng từng nói với ngươi rằng nếu ngươi tin thì sẽ thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời sao? 41Vậy, họ lăn hòn đá đi. Đức Chúa Jêsus bèn nhướng mắt lên trời mà rằng: Thưa Cha, tôi tạ ơn Cha, vì đã nhậm lời tôi.

Trong phân đoạn Kinh Thánh này kể về một dẫn chứng lạ lùng về quyền năng của sự ca ngợi là việc Chúa Giê-xu kêu La-xa-rơ sống lại. Sự cảm tạ ngợi khen giải phóng quyền năng kỳ diệu của Đức Chúa Trời để khiến cho người chết sống lại. Chúng ta cùng học cách bày tỏ đức tin giống như CHÚA JESUS để quyền năng của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong đời sống của chúng ta một cách đầy dẫy. Amen.

  1. Bệnh này không đến nỗi chết đâu:

Khi CHÚA JESUS được biết là La-xa-rơ bị bệnh rất nặng, thì Ngài đã phán: “Bịnh nầy không đến chết đâu, nhưng vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, hầu cho Con Đức Chúa Trời bởi đó được sáng danh.” Đây chính là quan điểm, cách nhìn nhận tiếp cận nan đề của CHÚA JESUS. Khi CHÚA JESUS gặp nan đề, bất cứ nan đề gì, Ngài luôn nhìn thấy đó là cơ hội để vinh hiển của Đức Chúa Trời được bày tỏ. Tại sao?

1/ Đức Chúa Trời là Đấng toàn năng, Ngài có thể thay đổi được mọi hoàn cảnh. 2/ Đây là cách Đức Chúa Trời bày tỏ tình yêu thương đặc biệt của Ngài đối với tôi. Nếu không có những nan đề, hoạn nạn lớn xảy ra, thì tôi sẽ không bao giờ tìm đến với Chúa để cầu xin Ngài. 3/ Đức Chúa Trời rất yêu chúng ta, vì vậy Ngài sẽ không thể nào để cho những chuyện xấu xảy ra để huỷ diệt tôi. Đức Chúa Trời biết hết mọi chuyện. Có thể rằng chúng ta sẽ không bao giờ biết được tại sao và với mục đích gì Đức Chúa Trời cho những chuyện này xảy ra, nhưng Ngài muốn chúng ta tiếp nhận một lẽ thật rằng Ngài biết hết tất cả. Đức Chúa Trời muốn chúng ta hiểu rằng Ngài yêu chúng ta và Ngài có chương trình tốt lành cho đời sống của chúng ta. Đó là nền tảng cho sự ngợi khen. Rô-ma 8:28 nói “Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định.” Hãy tiếp nhận sự thật rằng Đức Chúa Trời yêu tôi, và vì thế Ngài cho phép những hoàn cảnh xảy ra bởi vì Ngài biết rằng từ đó sẽ rút ra những ích lợi cho chúng ta. Hãy ngợi khen Chúa với sự hiểu biết này, thì khi đó chúng ta có thể ngay bây giờ vui hưởng chiến thắng của CHÚA JESUS trong đời sống chúng ta.

Chúa Giê-xu được cho biết La-xa-rơ đau nặng nhưng Ngài đã không đến ngay, đến khi La-xa-rơ chết rồi Ngài mới nói với các môn đồ: “Chúng ta hãy trở về xứ Giu-đê” (Giăng 11:7). Các môn đồ chẳng muốn đi chút nào, vì lần trước họ và thầy của họ suýt nữa bị ném đá đến chết. Họ sợ rằng họ sẽ đi dự một đám tang tập thể. Lúc đó Chúa Giê-xu nói một điều rất kỳ lạ với các môn đồ: “La-xa-rơ chết rồi. Ta vì các ngươi mừng không có ta tại đó, để cho các ngươi tin…” (11:14, 15). Chúa Giê-xu vui vì La-xa-rơ chết, mọi người coi đó là một bi kịch nhưng Chúa Giê-xu có cái nhìn khác hơn về sự việc ấy và Ngài vui.

  1. Hãy lăn hòn đá đi:

Khi họ đến làng Bê-tha-ni là nơi La-xa-rơ cư ngụ, gia đình, bè bạn và nhiều nhà lãnh đạo Do Thái đang tụ tập để than khóc người chết. Nhiều tiếng than vạn, khóc lóc nhưng chẳng có một lời ca ngợi và cảm tạ. Khi thấy Chúa Giê-xu đến, một số người còn chế giễu: “Người đã mở mắt kẻ mù được, há chẳng có thể cũng làm cho người nầy không chết sao?” (11:37) Chúa Giê-xu thất vọng trước phản ứng của họ và hỏi: “La-xa-rơ được chôn ở đâu?”, họ chỉ cho Ngài, rồi Ngài bảo: “Hãy lăn hòn đá đi!”

Có một hòn đá tảng to tướng nằm trong lòng chúng ta khi chúng ta muốn ngợi khen Chúa. Chúng ta chỉ nhìn thấy hoàn cảnh, tâm trí của chúng ta chỉ suy diễn ra những cảnh tượng xấu xa, dựa trên những gì chúng ta đã chứng kiến về sự bất lực của sức người. Lúc như thế chúng ta không thể nào nhìn thấy được vinh hiển của Đức Chúa Trời. Làm thế nào mà có thể hết lòng ngợi khen Chúa đây?

Có nhiều khi có điều gì đó cản trở chúng ta cảm tạ Đức Chúa Trời. Đó chính là điều đã gây ngăn trở mối tương giao giữa chúng ta với Đức Chúa Trời. Bất cứ điều gì chúng ta không thể từ bỏ vì Chúa Giê-xu, đó chính là điều chúng ta cho rằng quan trọng hơn mối quan hệ giữa chúng ta với Ngài. Chúng ta hãy tự hỏi mình câu hỏi sau đây: “Có điều gì hay người nào trong đời sống tôi khiến tôi không từ bỏ vì Chúa hay không cảm tạ Chúa không?” Nếu câu trả lời là có, đó chính là điều hay người đã xen giữa chúng ta với Đức Chúa Trời.

Hầu hết chúng ta cứ cố che đậy hay chối bỏ những vấn đề đích thực. Giê-rê-mi hiểu rõ bản chất con người: “Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật và rất là xấu xa: ai có thể biết được? Ta, Đức Giê-hô-va, dò xét trong trí, thử nghiệm trong lòng…” (Gie 17:9, 10). Đa-vít đã thành thật cầu nguyện: “Đức Chúa Trời ơi, xin hãy tra xét tôi, và biết lòng tôi. Hãy thử thách tôi, và biết tư tưởng tôi; xin xem thử tôi có lối ác nào chăng? Xin dắt tôi vào con đường đời đời” (Thi  139:23, 24). Nếu bạn cầu nguyện như vậy, Chúa sẽ trả lời. Ngài sẽ nhắc bạn những gì bạn đang cố che giấu. Thường thì những đầu mối được bày tỏ ra trong những hoàn cảnh đau đớn mà chúng ta cảm thấy quá nặng nề. Chúng ta có thể cảm ơn Ngài về những hoàn cảnh nầy vì Ngài không dùng chúng để hình phạt nhưng để bày tỏ cho chúng ta thấy những nan đề sâu xa ẩn giấu trong chúng ta, qua đó giúp chúng ta ăn năn và đem chúng ta đến gần Ngài hơn.

Bất cứ điều gì chúng ta giấu Chúa, đó là tội lỗi. Khi chúng ta cứ còn bám chặt điều đó, Chúa không thể nghe chúng ta. Phương thuốc duy nhất cho tội lỗi là sự tha thứ của Đức Chúa Trời, và điều này phục hồi lại mối quan hệ giữa chúng ta với Đấng Tạo Hóa; chúng ta thú nhận tội lỗi của mình, dâng nó cho Ngài và Ngài tha thứ.

Còn sống bao lâu tôi sẽ còn tùy thuộc vào sự tha thứ và lòng thương xót của Ngài bấy lâu. Chúng ta có thường hay cảm thấy sợ hãi hay xấu hổ vì phải xin Ngài tha thứ nhiều lần không? Bạn có nghĩ làm thế là bạn đang đùa với Chúa và Ngài sẽ giận dữ, chán nản hết muốn tha thứ cho bạn không? Đó không phải là sự khiêm tốn mà chính là lòng kiêu ngạo khiến bạn không thể thấy được bạn phải tùy thuộc vào sự tha thứ của Chúa. Lòng Đức Chúa Trời vui mừng khi con cái Ngài đến nhận sự tha thứ, Ngài không tha thứ cách miễn cưỡng và bảo: “Nữa! Lại xin nữa rồi! Đến khi nào con mới nên người!” Cứ mỗi lần Ngài thấy chúng ta trở lại, Ngài lại nói: “Ta rất vui mừng vì con đã trở lại, ta tha thứ cho con và ta yêu con”.

Những lần trở lại với Chúa để Ngài tha thứ tội lỗi là con đường huyết mạch trong quan hệ giữa chúng ta với Chúa. Mỗi lần chúng ta thừa nhận tội lỗi mình và đầu phục Ngài, Đấng Christ lại có thêm quyền kiểm soát trên mọi lãnh vực đời sống của chúng ta. Sự thay đổi trong chúng ta có thể từ từ hay lập tức, nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng sự thay đổi đang xảy ra.

  1. Sự cảm tạ khiến người chết sống lại:

Chúa Giê-xu làm gì? Ngài có nài xin rằng “Lạy Cha, xin hãy nghe con vì con đang có một việc rất hệ trọng cần Cha giúp đỡ”? Không, Ngài đứng đó và nói: “Thưa Cha, con cảm tạ Cha vì Ngài đã nhậm lời con”. Chúa Giê-xu không xin Đức Chúa Trời làm điều gì, Ngài chỉ cảm tạ Đức Chúa Trời vì điều đó đã được thực hiện rồi, Ngài đang nói: “Cám ơn Cha vì vấn đề không còn là vấn đề nữa”. Đó là điều khiến tôi tin chắc rằng ca ngợi và cảm tạ được coi là sự bày tỏ chủ yếu của lòng tin cậy và đức tin nơi Đức Chúa Trời – và tại một thời điểm nào đó trên quá trình tập tành cảm tạ Chúa về mọi điều, quyền năng của Ngài sẽ thành hiện thực trong đời sống chúng ta.

Hê-bơ-rơ 11:1 viết “Vả, đức tin là sự biết chắc vững vàng của những điều mình đang trông mong là bằng cớ của những điều mình chẳng xem thấy.” Đức tin – đó là nhìn thấy như hiện thực trước mắt điều mà Đức Chúa Trời đang thực hiện, là nhìn thấy bức tranh tuyệt vời mà Đức Chúa Trời đang vẽ ra trong đời sống của chúng ta, và chúng ta ngợi khen cảm tạ Ngài, vui mừng thụ hưởng điều mà chắc chắn sẽ xảy ra, mặc dù vào thời điểm này chưa thành sự nhìn thấy được.

Làm cách nào chúng ta có thể cảm tạ Đức Chúa Trời theo cách của Chúa Giê-xu. Tôi chắc chắn rằng có nhiều cách để bắt đầu, nhưng bạn phải bắt đầu ở một điểm nào đó, còn tôi bắt đầu cảm ơn Chúa về những điều nhỏ nhặt như chiếc xe hơi cũ bị hỏng. Thoạt tiên điều nầy có vẻ ngớ ngẩn, nhưng Kinh Thánh dạy chúng ta phải “vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời” (Eph 5:20). Mọi sự bao gồm cả xe cũ, cơm sống, dụng cụ bị hư hỏng…

Thoạt đầu tôi cũng chẳng thật sự có ý cảm tạ, nhưng cảm tạ là một hành động biểu lộ vâng phục đối với điều Chúa muốn tôi làm. Đó là bước đầu của tôi, và phải trải qua một thời gian khá lâu trước khi tôi thấy được nhiều kết quả. Sự thay đổi đến từ từ, dần dần tôi bắt đầu thật sự cảm tạ khi nói “Cám ơn Chúa”, và cứ thế tôi thấy mình thật sự sung sướng về một số điều trước kia vẫn làm tôi lo buồn. Cũng vậy, càng ngày tôi càng tin tưởng hơn rằng Đức Chúa Trời chịu trách nhiệm về tất cả mọi sự xảy đến cho tôi và cũng không khó khăn lắm để tin rằng Ngài đưa tôi vào những hoàn cảnh đó để tỏ cho tôi biết Ngài yêu tôi.

Khi chúng ta cảm tạ Chúa về những hoàn cảnh khó khăn, cảm tạ như một bày tỏ của đức tin đem đến nhiều kết quả kỳ lạ hơn là cứ van nài, cầu xin với Chúa. Kinh Thánh nói đi nói lại rằng cảm tạ là cách bày tỏ chính xác sự thờ phượng và tình yêu đối với Đức Chúa Trời. Bạn sẽ không còn thấy đau khổ, nan đề hay bị kịch nào mà chỉ thấy những cơ hội tuyệt vời Chúa dùng để chứng minh tình yêu của Ngài đối với bạn. Chúa Giê-xu là thế đó. Không chỉ môi miệng mà từng thớ thịt của Ngài tuôn tràn sự ngợi khen, vì vậy Ngài có thể nói tại đám tang ở Bê-tha-ni: “Ta vì các ngươi mừng không có ta tại đó, để cho các ngươi tin”.

Phải chăng một phần cuộc đời bạn đang chết và bị chôn? Có bị hủy hoại và phí phạm không? Có thể đó là hôn nhân, công việc hay tài năng của bạn. Bạn bảo: “Khiến những điều nầy sống lại chẳng ích gì!”, bạn nghĩ vậy là sai đấy!
Hãy thôi, đừng than van khóc lóc nữa. Thay vào đó, hãy nói: “Tôi rất sung sướng vì điều nầy xảy ra để vinh hiển danh Chúa!”, đã đến thời điểm của sự sống lại – “Hỡi La-xa-rơ, hãy ra!”

 

Be the first to comment

Leave a Reply